Cựu chiến binh

KHI LÒNG DŨNG CẢM LAN TRUYỀN TRONG ĐỘI HÌNH

Câu chuyện về khoảnh khắc xe tăng 363 tiến vào trung tâm thị xã Phước Long, trở thành điểm tựa tinh thần để lòng quả cảm từ một kíp xe lan rộng ra toàn mũi tiến công.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Liêm thường bảo rằng chiến trường không chỉ thử thách từng con người mà còn thử thách cả một đội hình. Có những giây phút, lòng dũng cảm của một vài người lại trở thành mạch nguồn chảy sang những người bên cạnh. Trận đánh thị xã Phước Long ngày 2.1.1975 là minh chứng rõ nhất cho điều ấy.

Khi mũi tấn công thẳng vào trung tâm thị xã theo hướng ngã ba Tư Hiền – trại Lê Lợi, hỏa lực địch bắn ra dày đặc như muốn bịt kín mọi lối vào. Bộ binh đi cùng xe tăng thương vong nhiều, hai chiếc xe bạn lần lượt phải lùi lại vì hết đạn và kẹt pháo. Trước mắt người chỉ huy chỉ còn 363 với số đạn ít ỏi. Buồng xe nóng rực, mùi khói thuốc súng trộn với bụi đất, tiếng đạn gõ vào vỏ thép chan chát.

Trong tình thế ấy, ông đã động viên anh em trên xe: “Một xe cũng tấn công, còn người còn xe.” Quyết định táo bạo đó làm người lái xe siết chặt vô lăng, tăng ga đưa 363 lăn qua trục đường chính. Pháo thủ bắn từng phát thật chắc vào các hỏa điểm then chốt. 363 vừa cơ động linh hoạt vừa nghi binh, nhử địch lộ khỏi công sự rồi bất ngờ nổ súng, khiến đội hình chúng rối loạn.

Ông kể rằng từ phía sau, những chiến sĩ bộ binh còn lại nhìn thấy 363 tiến lên đã tìm lại được niềm tin để bám theo. Lòng quả cảm từ kíp xe lan sang họ như ngọn lửa truyền tay. Khi lực lượng ta được tăng cường, bộ binh theo dấu xích 363 tràn vào như nước vỡ bờ, thị xã Phước Long hoàn toàn được giải phóng. Chiến thắng ấy mang ý nghĩa chiến lược to lớn, mở ra tiền đề cho các chiến dịch tiếp theo, đỉnh cao là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.

Sau Phước Long, ông còn tham gia các trận Xuân Lộc, đánh chiếm Trạm Bom, sân bay Biên Hòa… Danh hiệu Anh hùng LLVTND đến với ông như sự ghi nhận của Tổ quốc. Nhưng ông vẫn nhớ nhất những gương mặt rất trẻ đã cùng mình giữ đầu lạnh giữa chiến trường nóng, để lòng dũng cảm quyết định thắng lợi.

Nhiều năm rời quân ngũ, ông tiếp tục gắn bó với quê hương, tham gia công tác Hội Cựu chiến binh xã, kể chuyện cho lớp trẻ. Tôi hiểu rằng lịch sử bước ra từ những câu chuyện gia đình chính là cách để lòng yêu nước của một thời hoa lửa còn lan truyền trong đời sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn