KHI LÒNG YÊU NƯỚC LỚN HƠN NỖI SỢ HÃI
Câu chuyện về giây phút người lính vượt qua nỗi sợ hãi bản năng để đứng lên, để chiến đấu, để chấp nhận nguy hiểm không phải vì bản thân mà vì hai chữ Tổ quốc.
Có lẽ điều khó quên nhất trong cuộc đời người lính không phải là lúc bắn phát súng đầu tiên, cũng không phải là lúc đối mặt với kẻ thù trong trận chiến một mất một còn, mà là khoảnh khắc chính mình phải vượt qua nỗi sợ hãi trong tim để lựa chọn con đường đi tiếp. Ngày ấy, khi tiếng súng đầu tiên vang lên nơi miền Bắc thân yêu, khi những đoàn quân nối tiếp nhau lên đường, Phạm Hải Triều – một chàng trai mới bước qua tuổi đôi mươi, cũng như bao thanh niên khác – lòng đầy nhiệt huyết nhưng không thể nào nói mình không sợ. Sợ cái chết, sợ chia ly, sợ những điều chưa biết phía trước. Nhưng rồi, có thứ mạnh hơn nỗi sợ ấy: đó là lòng yêu nước… tâm lý người lính trước – trong – sau trận đánh, sự giằng xé giữa sống – chết, giữa gia đình – Tổ quốc; rồi cuối cùng là sự lựa chọn đứng về phía nhân dân, phía đất nước. Nội dung giữ mạch cảm xúc sâu, có hình ảnh quê hương, hình ảnh người mẹ tiễn con, đồng đội động viên nhau, và kết bằng thông điệp: lòng yêu nước không hô hào, không phô trương, mà được chứng minh bằng hành động hy sinh, chấp nhận gian nguy để bảo vệ hòa bình hôm nay.)



