Bài viết

KHI LÒNG YÊU NƯỚC MẠNH HƠN NỖI ĐAU

Hưng Yên01/01/2026Đoàn xã Đông Hưng (Đoàn xã Đông Hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nỗi đau trong chiến tranh không chỉ đến từ bom đạn. Nó đến từ vết thương trên cơ thể, từ sự mất mát của đồng đội, từ nỗi nhớ nhà da diết. Nhưng với người lính, có một thứ luôn mạnh hơn nỗi đau: đó là lòng yêu nước.

Ông tôi mang trên cánh tay trái một vết lõm nhỏ – dấu tích của viên đạn năm xưa. Mỗi lần tôi chạm vào đó, ông chỉ mỉm cười. Ông chưa bao giờ kể về nỗi đau lúc viên đạn xuyên qua da thịt. Ông chỉ kể về việc mình vẫn tiếp tục giữ chốt.

Trong những ngày ở cao điểm Ngọc Vân, đau đớn là điều không thể tránh khỏi. Thương binh không đủ thuốc men. Điều kiện y tế thiếu thốn. Nhưng không ai cho phép mình gục ngã vì đau.

Lòng yêu nước khi ấy không phải là khái niệm trừu tượng. Nó gắn liền với từng tấc đất đang giữ, từng đồng đội đang đứng cạnh. Yêu nước là không để kẻ thù chiếm được vị trí, dù bản thân có phải trả giá.

Ông kể rằng, khi bị thương, cơn đau buốt đến mức mắt tối sầm. Nhưng trong đầu ông chỉ có một suy nghĩ: nếu rời vị trí lúc này, cả chốt sẽ gặp nguy hiểm. Chính suy nghĩ ấy đã giúp ông chịu đựng, giúp ông tiếp tục chỉ huy cho đến khi không thể cầm súng được nữa.

Lòng yêu nước còn thể hiện ở việc người lính sẵn sàng đặt bản thân xuống sau nhiệm vụ. Không ai chiến đấu vì danh hiệu cá nhân. Tất cả đều chiến đấu vì mục tiêu chung, vì quê hương phía sau.

Sau chiến tranh, khi trở về làng Tứ Cường, ông mang theo những vết thương không bao giờ lành hẳn. Nhưng ông chưa từng than thở. Ông coi đó là phần tất yếu của một thời đã qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn