Khi Lượm nhớ nhà
Có những đêm, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Lượm nằm nghỉ bên một mái nhà dân.
Những lúc ấy, em thường nhớ mẹ.
Nhớ căn nhà nhỏ.
Nhớ bữa cơm gia đình.
Nhớ tiếng gọi quen thuộc.
Một chú bộ đội nằm cạnh hỏi:
– Nhớ nhà à?
Lượm quay mặt đi, khẽ gật đầu.
– Cháu có muốn về không?
Lượm im lặng một lúc rồi nói:
– Muốn lắm ạ.
– Thế sao không về?
Lượm nhìn ra ngoài cửa:
– Vì còn việc phải làm.
Câu nói của em khiến người lính quay mặt đi.
Anh sợ Lượm nhìn thấy mắt mình đỏ.
Một đứa trẻ đáng lẽ phải được nằm trong vòng tay mẹ.
Nhưng chiến tranh đã đưa em vào những con đường mà người lớn còn phải sợ hãi.



