Anh hùng Lực lượng vũ trang

Khi lương thực chỉ còn một nắm gạo

Chiều xuống trên khu rừng. Đơn vị vừa kết thúc một chặng hành quân dài. Mọi người mở ba lô kiểm tra lại lương thực. Một chiến sĩ ngồi im rất lâu rồi nói: – Chỉ còn chừng này thôi. Anh mở chiếc túi nhỏ. Bên trong chỉ còn một nắm gạo.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Khi lương thực chỉ còn một nắm gạo

Chiều xuống trên khu rừng.

Đơn vị vừa kết thúc một chặng hành quân dài. Mọi người mở ba lô kiểm tra lại lương thực.

Một chiến sĩ ngồi im rất lâu rồi nói:

– Chỉ còn chừng này thôi.

Anh mở chiếc túi nhỏ.

Bên trong chỉ còn một nắm gạo.

Mọi người nhìn nhau.

Không ai nói gì.


Nắm gạo cuối cùng

Tiểu đội trưởng tính toán:

– Chia đều thì mỗi người chỉ được một ít.

Một chiến sĩ trẻ nói:

– Hay để dành đến sáng?

Người khác lắc đầu:

– Ai cũng đã đói từ trưa.

Bế Văn Đàn nhìn nắm gạo.

Anh nói:

– Chia đều đi.

Một người hỏi:

– Nhưng nếu ngày mai chưa có tiếp tế?

Đàn đáp:

– Mai tính việc của ngày mai. Hôm nay anh em cùng ăn.


Bữa cơm đơn sơ

Một chiếc nồi nhỏ được đặt lên bếp.

Nắm gạo được chia cẩn thận.

Không ai muốn phần mình nhiều hơn người khác.

Nước được thêm vào để nồi cơm đủ cho cả tiểu đội.

Bữa cơm hôm ấy rất ít.

Nhưng mọi người ngồi sát bên nhau.

Một chiến sĩ cười:

– Chưa bao giờ thấy một nắm gạo quý như hôm nay.

Người bên cạnh đáp:

– Vì đây là nắm gạo của cả tiểu đội.


Chia sẻ để cùng vượt qua

Ăn xong, ai cũng chỉ vừa đủ ấm bụng.

Một người lấy bi đông ra.

Nước cũng chẳng còn nhiều.

Anh chia cho người bên cạnh.

Bế Văn Đàn nhìn mọi người rồi nói:

– Khi khó khăn thì càng phải biết chia nhau.

Tiểu đội trưởng gật đầu:

– Đúng. Giữ được tinh thần thì mình còn vượt qua được.


Tin tiếp tế

Sáng hôm sau, khi đơn vị chuẩn bị lên đường, từ xa có người báo tin:

– Có đoàn tiếp tế đang đến!

Mọi người nhìn nhau.

Một chiến sĩ bật cười:

– Thế là nắm gạo hôm qua đã giúp chúng ta chờ được đến hôm nay.

Bế Văn Đàn cũng cười.

Không ai còn nhắc đến chuyện mình đã đói thế nào.

Họ chỉ nhanh chóng chuẩn bị cho chặng đường mới.


Trong chiến tranh, lương thực đôi khi khan hiếm.

Một nắm gạo có thể trở thành phần ăn quý giá của nhiều người.

Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là nắm gạo ít đến đâu.

Mà là cách những người lính chia sẻ với nhau trong lúc khó khăn.

Không ai giữ phần tốt nhất cho riêng mình.

Không ai bỏ mặc người bên cạnh.

Một nắm gạo được chia đều có thể không làm mọi người no.

Nhưng nó giúp họ hiểu rằng:

Khi cùng một đơn vị, khó khăn của một người cũng là khó khăn của tất cả; và khi biết san sẻ, mỗi người sẽ có thêm sức mạnh để đi tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn