Khi lựu đạn bị ném trả
Tình hình hôm ấy diễn ra rất bất ngờ. Trong lúc đơn vị đang làm nhiệm vụ, một quả lựu đạn từ phía đối phương bất ngờ bị ném trở lại. Tiếng hô cảnh báo vang lên khiến mọi người lập tức chú ý. Cu Nâu giật mình.
Tình hình hôm ấy diễn ra rất bất ngờ.
Trong lúc đơn vị đang làm nhiệm vụ, một quả lựu đạn từ phía đối phương bất ngờ bị ném trở lại. Tiếng hô cảnh báo vang lên khiến mọi người lập tức chú ý.
Cu Nâu giật mình.
Trong khoảnh khắc ấy, điều đầu tiên anh nhớ đến là lời tiểu đội trưởng Hòa:
“Gặp tình huống bất ngờ, trước hết phải bình tĩnh.”
Mọi người nhanh chóng thực hiện theo mệnh lệnh của cán bộ phụ trách để bảo đảm an toàn. Không ai tự ý hành động.
Cu Nâu nhìn sang người đồng đội bên cạnh. Người bạn cũng đang căng thẳng.
Anh khẽ nói:
— Bình tĩnh nhé. Làm đúng như cán bộ đã dặn.
Chỉ một lúc sau, tình huống được xử lý theo sự chỉ huy của đơn vị.
Không ai nói nhiều.
Sau khi mọi việc tạm ổn, một người đồng đội thở phào:
— Lúc đó tôi tưởng mình không còn đứng vững được nữa.
Cu Nâu đáp:
— Tôi cũng sợ. Nhưng càng sợ càng phải bình tĩnh.
Tiểu đội trưởng Hòa đi tới, nhìn từng người rồi nói:
— Hôm nay các cậu nhớ một điều. Trong tình huống nguy hiểm, điều quan trọng nhất là không hoảng loạn, chấp hành mệnh lệnh và bảo vệ đồng đội.
Cu Nâu gật đầu.
Tối hôm ấy, anh ngồi lặng rất lâu.
Anh nhớ đến cha ở Quỳnh Đôi và lời hẹn ngày trở về.
Lần đầu bước vào quân ngũ, Cu Nâu từng nghĩ người lính phải thật gan dạ, không được sợ hãi.
Nhưng những năm tháng đã dạy anh một điều khác.
Người lính dũng cảm không phải là người không biết sợ. Đó là người biết giữ bình tĩnh trước nguy hiểm, biết tin vào đồng đội và không để nỗi sợ làm mình mất đi trách nhiệm.
Cu Nâu khép cuốn sổ nhỏ.
Ngoài kia, đêm vẫn yên lặng.
Anh nhìn những người đồng đội đang ngồi bên nhau và thầm nghĩ:
“Còn có anh em bên cạnh, mình càng phải biết giữ mình.”
Khoảnh khắc ấy trở thành một bài học sâu sắc trong đời quân ngũ của Cu Nâu — bài học về sự bình tĩnh trước hiểm nguy và giá trị của tình đồng đội trong những giây phút khó khăn nhất.



