Cựu Thanh niên xung phong

Khi Mặt Đất Không Còn Đường - Kí ức thời hoa lửa

Câu chuyện kể về những người lính công binh trên tuyến Đường mòn Hồ Chí Minh trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Trong một lần cầu bị bom phá hủy, để đảm bảo đoàn xe quân sự tiếp tục hành quân, họ đã không ngại hy sinh, dùng chính cơ thể mình làm “cây cầu sống” cho xe đi qua. Câu chuyện thể hiện tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị, góp phần giữ vững tuyến đường chiến lược của đất nước.

Ninh Bình16/04/2026Vũ Thùy Chi (THPT GIA VIỄN C)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, tuyến đường Đường mòn Hồ Chí Minh là huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí từ Bắc vào Nam. Đây là nơi bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội ngày đêm.

Ở một đoạn suối nhỏ giữa rừng sâu, có một đơn vị công binh được giao nhiệm vụ giữ cho đường vận tải luôn thông suốt. Mỗi lần bom rơi, cầu gỗ bị phá hủy, họ lại phải dựng lại ngay trong đêm.

Một ngày nọ, sau một trận ném bom lớn, cây cầu bị phá tan hoàn toàn. Nhưng đoàn xe vận tải quan trọng đang tiến đến — nếu dừng lại, cả chiến dịch có thể bị chậm.

Không còn thời gian dựng cầu.

Lúc đó, một người lính trẻ tên Lâm đã đưa ra một quyết định táo bạo:
Anh cùng đồng đội đứng xuống dòng nước, ghép thân mình thành “trụ cầu sống”. Những tấm ván được đặt lên vai họ để xe đi qua.

Dòng nước lạnh buốt, sức nặng của xe đè lên vai, nhiều người gần như kiệt sức. Nhưng họ vẫn đứng im, không ai rời vị trí.

Từng chiếc xe vượt qua an toàn.

Đến khi chiếc cuối cùng qua suối, Lâm ngã xuống vì kiệt sức. Anh không mất ngay lúc đó, nhưng câu nói cuối của anh khiến đồng đội nhớ mãi:

“Đường còn, thì người sau còn cơ hội.”

Sau này, không có tượng đài lớn nào ghi tên anh. Nhưng những người lính từng đi qua con suối đó đều kể lại câu chuyện như một huyền thoại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn