Cựu chiến binh

Khi máu đổ nhưng vị trí không đổi

Khoảnh khắc người chỉ huy bị thương nhưng vẫn kiên quyết không rời vị trí – biểu tượng của tinh thần giữ chốt đến cùng.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trận phản công ngày 15 tháng 11 năm 1967, ông tôi bị thương. Một viên đạn xuyên qua cánh tay trái, để lại vết lõm mà nhiều năm sau vẫn còn nhìn thấy rõ. Nhưng điều đáng nhớ nhất không phải là vết thương, mà là cách ông đối diện với nó.

Khi máu chảy ướt đầm ống tay áo, cơn đau đến dữ dội. Nhưng ông không rời vị trí. Ông siết chặt khẩu súng bằng tay còn lại, tiếp tục chỉ huy và chiến đấu.

Trong khoảnh khắc ấy, vị trí quan trọng hơn bản thân. Ông hiểu rằng, nếu người chỉ huy rời chốt, tinh thần đơn vị có thể dao động. Và trong tình thế ấy, dao động đồng nghĩa với nguy hiểm.

Đồng đội đề nghị đưa ông ra sau, nhưng ông từ chối. Ông chỉ hỏi một câu duy nhất: “Chốt còn giữ được không?” Khi nhận được câu trả lời chắc chắn, ông mới cho phép băng bó tạm thời.

Máu đổ xuống đất, nhưng vị trí không đổi. Cao điểm vẫn được giữ vững. Hình ảnh ấy trở thành biểu tượng không chỉ với đồng đội ông, mà với cả gia đình tôi sau này.

Vết thương ấy theo ông suốt đời, nhưng nó không mang theo sự bi lụy. Nó nhắc rằng, đã có một thời, con người ta đặt nhiệm vụ chung lên trên nỗi đau riêng. Và chính điều đó đã giữ vững từng tấc đất nơi tuyến đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn