Khi một người lính trở thành “người lưu trữ” ký ức
Không phải ai cũng có điều kiện lưu giữ hồ sơ chiến tranh.
Nhưng Nguyễn Thanh Bình đã biến ký ức cá nhân thành một nguồn tư liệu phục vụ cộng đồng.
Những cuốn sổ của ông không chỉ ghi tên những người đã hy sinh. Chúng còn chứa đựng những mối liên hệ giữa các đơn vị, trận đánh, địa điểm và thân nhân.
Công việc ấy đòi hỏi sự cẩn thận rất lớn. Một thông tin sai có thể khiến việc tìm kiếm đi sai hướng.
Vì vậy, ông phải liên tục kiểm chứng.
Đó là công việc âm thầm nhưng có giá trị đặc biệt: một người lính dùng ký ức của mình để giúp những người khác tìm lại người thân.
ối với gia đình liệt sĩ, việc tìm thấy người thân sau hàng chục năm là một khoảnh khắc không thể diễn tả bằng lời.
Có những gia đình đã chờ đợi hơn nửa thế kỷ.
Cha mẹ của nhiều liệt sĩ không còn sống để chờ ngày con trở về. Những người tiếp tục đi tìm là con cái, anh chị em hoặc thế hệ sau.
Theo VietnamPlus, điều khiến ông Bình xúc động nhất chính là những khoảnh khắc gia đình được đoàn tụ, khi những người con sau nhiều thập niên có thể đón cha hoặc người thân trở về quê hương.
Với ông, đó chính là phần thưởng lớn nhất.
Không phải bằng khen.
Không phải danh hiệu.
Mà là cảm giác một người đồng đội cuối cùng cũng được trở về.



