Khi một người thầy rời bục giảng để bước vào những năm tháng lớn của đất nước
Trịnh Phương Mai
Nguyễn Quyền là một trong những nhà giáo và nhà hoạt động yêu nước tiêu biểu của Việt Nam đầu thế kỷ XX. Ông sinh năm 1869 tại Bắc Ninh, trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từng theo học và tham gia khoa cử, ông sớm nhận ra rằng nền giáo dục cũ khó có thể đáp ứng những yêu cầu mới của đất nước trong hoàn cảnh xã hội đang thay đổi mạnh mẽ.
Nguyễn Quyền có mối quan hệ với nhiều sĩ phu tiến bộ, trong đó có Lương Văn Can. Năm 1907, ông tham gia Đông Kinh Nghĩa Thục ở Hà Nội và giữ vai trò quan trọng trong hoạt động giáo dục của trường. Đây không đơn thuần là một nơi dạy chữ, mà còn là nơi truyền bá những tư tưởng mới về lịch sử, khoa học, xã hội và tinh thần tự chủ.
Nguyễn Quyền đặc biệt chú trọng việc phổ biến chữ Quốc ngữ và khuyến khích phương pháp học tập mới. Thay vì chỉ học thuộc lòng những nội dung trong sách cổ, học sinh được tiếp cận với kiến thức thực tế hơn, từ địa lý, lịch sử đến những vấn đề về đời sống xã hội. Những hoạt động ấy góp phần tạo nên một không khí học tập mới ở Hà Nội đầu thế kỷ XX.
Sau khi Đông Kinh Nghĩa Thục bị chính quyền thực dân đóng cửa, Nguyễn Quyền bị bắt và phải chịu nhiều năm tù đày. Tuy nhiên, những năm tháng khó khăn ấy không làm ông từ bỏ quan điểm về giáo dục và sự thay đổi xã hội.
Sau này, ông tiếp tục sống và hoạt động trong những hoàn cảnh khác nhau, luôn giữ mối quan tâm đến việc nâng cao dân trí. Cuộc đời Nguyễn Quyền gắn liền với một thế hệ trí thức đã nhận ra rằng để thay đổi vận mệnh đất nước, cần bắt đầu từ việc thay đổi cách con người học tập và suy nghĩ.
Có lẽ một người thầy không chỉ để lại bài giảng cho học trò. Đôi khi, điều họ để lại là một cách nhìn mới về thế giới — và từ một lớp học nhỏ, cách nhìn ấy có thể theo học trò đi xa hơn rất nhiều so với cánh cửa của ngôi trường.



