Khi mùa hoa lửa đi qua
Một câu chuyện không tập trung vào một cá nhân mà nhìn lại những con người bình dị đã sống, chiến đấu và hy sinh trong chiến tranh.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những con đường ngày trước từng đầy hố bom giờ đã trở thành những con đường rộng rãi. Những nơi từng là trọng điểm ác liệt nay trở thành những địa chỉ để thế hệ sau tìm về.
Nhưng ký ức vẫn còn.
Ở Ngã ba Đồng Lộc, người ta nhớ đến mười cô gái của Tiểu đội 4. Ở Truông Bồn, người ta nhớ đến những thanh niên xung phong đã bám trụ trên tuyến đường. Trên Trường Sơn, người ta nhớ đến hàng vạn con người đã góp sức giữ mạch giao thông.
Có lẽ “thời hoa lửa” không chỉ là câu chuyện về những trận chiến.
Đó còn là câu chuyện về tình đồng đội, tình gia đình, lòng yêu quê hương và những ước mơ dang dở của một thế hệ.
Họ đã đi qua chiến tranh.
Còn chúng ta được sinh ra trong hòa bình.
Vì vậy, cách tốt nhất để nhớ về họ không chỉ là kể lại những câu chuyện buồn, mà còn là sống thật tốt với những ngày bình yên mà họ đã góp phần gìn giữ.


