Khi mưa phủ chiến hào
Mưa đến vào một buổi chiều không báo trước. Ban đầu chỉ là vài hạt lất phất trên những tán cây. Rồi gió nổi lên, mây đen kéo kín bầu trời. Chẳng mấy chốc, cả khu vực đóng quân chìm trong màn mưa trắng xóa. Cu Nâu cùng đồng đội tìm chỗ trú và kiểm tra lại nơi nghỉ.

Mưa đến vào một buổi chiều không báo trước.
Ban đầu chỉ là vài hạt lất phất trên những tán cây. Rồi gió nổi lên, mây đen kéo kín bầu trời. Chẳng mấy chốc, cả khu vực đóng quân chìm trong màn mưa trắng xóa.
Cu Nâu cùng đồng đội tìm chỗ trú và kiểm tra lại nơi nghỉ.
Nước bắt đầu chảy xuống những rãnh đất, làm mặt đất trở nên trơn trượt. Những người lính phải tranh thủ che chắn đồ dùng, giữ cho quần áo và vật dụng cá nhân khỏi bị ướt.
Một người bạn than:
— Mưa thế này chắc đêm nay khó ngủ rồi.
Cu Nâu cười:
— Mưa rồi cũng sẽ tạnh.
Nhưng đêm hôm ấy, mưa không ngớt.
Nước phủ kín những lối đi quanh khu vực phòng thủ. Không khí lạnh hơn. Những bộ quần áo vốn đã cũ càng trở nên nặng nề vì hơi ẩm.
Cu Nâu ngồi bên đồng đội, lặng nghe tiếng mưa rơi trên những tấm che tạm.
Rào rào.
Rào rào.
Âm thanh ấy kéo dài mãi.
Cậu chợt nhớ quê nhà.
Những cơn mưa ở Quỳnh Đôi cũng từng khiến con đường làng lầy lội. Ngày nhỏ, mỗi khi trời mưa lớn, cậu thường ngồi trong căn nhà tranh nghe tiếng nước rơi ngoài mái.
Giờ đây, giữa đời quân ngũ, tiếng mưa vẫn giống tiếng mưa năm nào, chỉ khác rằng bên cạnh cậu là những người đồng đội thay cho mái nhà thân thuộc.
Tiểu đội trưởng Hòa đi kiểm tra một vòng rồi nhắc:
— Mọi người giữ ấm, kiểm tra lại đồ dùng và giúp nhau những phần cần thiết. Trời mưa càng phải giữ tinh thần.
Cu Nâu cùng một người bạn chia nhau chỉnh lại chỗ che mưa cho đồng đội.
Có người đưa chiếc áo khoác cho người đang lạnh.
Có người san sẻ phần chỗ khô hơn.
Không ai có nhiều.
Nhưng ai có gì đều cố gắng giúp nhau.
Gần sáng, mưa mới nhẹ dần.
Cu Nâu bước ra ngoài.
Bầu trời vẫn xám, nhưng những giọt nước trên lá bắt đầu trong hơn.
Cậu nhìn con đường đầy bùn đất rồi mỉm cười.
Một người bạn hỏi:
— Đêm qua có ngủ được không?
Cu Nâu đáp:
— Chẳng ngủ được bao nhiêu. Nhưng anh em vẫn ở bên nhau mà.
Câu nói đơn giản ấy khiến người bạn cười.
Cu Nâu hiểu rằng những ngày gian khổ của người lính không chỉ được nhớ bằng những sự kiện lớn. Có khi một cơn mưa kéo dài cũng đủ trở thành ký ức.
Bởi trong cơn mưa ấy, người ta học được cách chịu đựng, biết chăm sóc nhau và biết giữ vững tinh thần khi hoàn cảnh không thuận lợi.
Nhiều năm sau, Cu Nâu vẫn nhớ đêm mưa phủ kín nơi đóng quân.
Mưa có thể làm đất lầy, áo quần ướt sũng và đường đi khó khăn, nhưng không thể làm vơi đi tình đồng đội.
Và chính những đêm như thế đã giúp người lính trẻ hiểu rằng: đôi khi, điều giữ con người vững vàng giữa gian khó không phải là một mái nhà kiên cố, mà là những người đồng đội sẵn sàng ở bên nhau khi trời mưa, đường khó và cuộc sống thiếu thốn.



