Bài viết

KHI MỤC TIÊU ĐÃ Ở NGAY PHÍA TRƯỚC

Sau nhiều giờ vượt qua các lớp cảnh giới và những chặng đường đầy thử thách trong đêm, tổ đặc công cuối cùng cũng tiếp cận được khu vực mục tiêu. Đây là thời điểm đòi hỏi sự bình tĩnh, chính xác và tinh thần đồng đội cao nhất.

Thanh Hóa09/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi vượt qua khu vực phủ đầy sương đêm, tổ đặc công của bác Vũ Minh Quân tiếp tục tiến về phía trước.

Khoảng cách đến mục tiêu lúc này không còn xa.

Tuy nhiên, càng gần đích đến, áp lực trong lòng mỗi người càng lớn hơn.

Bởi ai cũng hiểu rằng những phút cuối cùng thường là những phút nguy hiểm nhất.

Một sai sót nhỏ có thể làm hỏng toàn bộ quá trình chuẩn bị kéo dài nhiều giờ đồng hồ.

Người chỉ huy ra hiệu giảm tốc độ.

Đội hình bắt đầu di chuyển chậm hơn.

Từng bước chân được đặt xuống hết sức nhẹ nhàng.

Không ai muốn tạo ra dù chỉ một tiếng động nhỏ.

Bầu trời phía đông vẫn chìm trong bóng tối.

Nhưng những người lính đặc công đều cảm nhận được thời gian đang trôi rất nhanh.

Bác Quân nhớ rõ cảm giác khi ấy.

Mọi giác quan đều căng lên.

Tai liên tục lắng nghe.

Mắt quan sát từng chuyển động nhỏ trong không gian trước mặt.

Ngay cả những tiếng lá cây rung nhẹ cũng khiến mọi người chú ý.

Phía trước bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu cho thấy mục tiêu đã ở rất gần.

Những con đường nhỏ được hình thành rõ ràng hơn.

Một vài công trình thấp thoáng sau những tán cây.

Những ánh đèn mờ xuất hiện rồi biến mất.

Tất cả cho thấy khu vực cần tiếp cận không còn xa nữa.

Tổ đặc công nhanh chóng tìm vị trí ẩn nấp.

Mọi người chia nhau quan sát từ nhiều hướng.

Người theo dõi đường tuần tra.

Người quan sát khu vực xung quanh.

Người ghi nhớ các điểm thuận lợi và bất lợi.

Bác Quân được giao nhiệm vụ theo dõi một hướng tiếp cận.

Ông nằm sát mặt đất.

Trước mắt là khoảng không gian được bao phủ bởi những bụi cây thấp.

Xa hơn là khu vực mục tiêu.

Trong nhiều phút liên tục, ông không rời mắt khỏi vị trí được giao.

Những chuyển động nhỏ đều được ghi nhớ.

Thời gian lúc ấy trôi qua rất chậm.

Không ai nói chuyện.

Không ai hỏi han điều gì.

Tất cả đều tập trung tuyệt đối vào công việc của mình.

Điều làm bác Quân ấn tượng nhất chính là sự ăn ý của đồng đội.

Mọi người hiểu nhau mà không cần lời nói.

Chỉ một tín hiệu tay.

Một cái gật đầu.

Hoặc một ánh mắt.

Tất cả đều biết phải làm gì.

Đó là kết quả của những tháng ngày huấn luyện gian khổ và những lần cùng nhau vượt qua hiểm nguy.

Trong lúc quan sát, bác Quân chợt nhớ đến lời dặn của người chỉ huy trước khi xuất phát.

Ông từng nói:

“Người lính đặc công giỏi không phải người hành động nhanh nhất, mà là người biết giữ bình tĩnh nhất.”

Lúc ấy bác mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói đó.

Giữa khoảng cách rất gần với mục tiêu, điều khó nhất không phải là tiến lên.

Mà là giữ được sự tỉnh táo.

Giữ được khả năng đánh giá tình huống chính xác.

Và giữ được niềm tin vào đồng đội.

Sau một thời gian dài theo dõi, tổ đặc công đã thu thập đủ những thông tin cần thiết.

Kế hoạch tiếp theo được thống nhất nhanh chóng.

Không có sự thay đổi lớn nào.

Mọi việc vẫn diễn ra theo đúng phương án ban đầu.

Điều đó khiến ai cũng thêm phần yên tâm.

Bác Quân nhìn sang những người đồng đội bên cạnh.

Gương mặt ai cũng lấm bụi đất.

Quần áo thấm đẫm sương đêm.

Nhưng ánh mắt đều ánh lên sự quyết tâm.

Không ai nghĩ đến khó khăn.

Không ai nghĩ đến mệt mỏi.

Tất cả đều hướng về nhiệm vụ phía trước.

Nhiều năm sau, khi kể lại đêm ấy, bác Quân thường nhớ nhất không phải khoảnh khắc hoàn thành nhiệm vụ.

Mà là những giờ phút căng thẳng khi mục tiêu đã ở ngay trước mắt.

Bởi đó là lúc ông cảm nhận rõ nhất sức mạnh của lòng tin.

Tin vào bản thân.

Tin vào đồng đội.

Và tin vào nhiệm vụ mà mình đang thực hiện.

Ông thường nói:

“Trong chiến tranh, có những lúc khoảng cách từ thành công đến thất bại chỉ là vài bước chân. Điều giúp người lính bước tiếp chính là sự bình tĩnh và niềm tin.”

Đêm ấy đã trở thành một ký ức không thể quên trong cuộc đời người lính đặc công Vũ Minh Quân.

Một ký ức về lòng dũng cảm, sự kiên nhẫn và tinh thần đồng đội giữa những năm tháng hào hùng của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn