Cựu chiến binh

Khi nghe tin mẹ mất

KHI NGHE TIN MẸ MẤT Người lính khi ra trận đều mang theo trong tim hình bóng của mẹ. Đó là người tiễn họ lên đường. Là người thức trắng những đêm mong con trở về. Là nơi bình yên nhất mà họ luôn hướng về giữa khói lửa chiến tranh.

Nghệ An06/07/2026Phạm Thị Thu Hoài (thôn hoàng hà xã hải châu tỉnh nghệ an)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM

Khi nghe tin mẹ mất

Tác giả: Phạm Thị Thu Hoài – Bí Thư thôn Hoàng Hà

(Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu)

Thông tin nhân vật

· Họ và tên: Phan Bá Tuyên

· Quê quán: Xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

· Nơi ở hiện nay: Thôn Hoàng Hà, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

KHI NGHE TIN MẸ MẤT

Người lính khi ra trận đều mang theo trong tim hình bóng của mẹ.

Đó là người tiễn họ lên đường.

Là người thức trắng những đêm mong con trở về.

Là nơi bình yên nhất mà họ luôn hướng về giữa khói lửa chiến tranh.

Bác Phan Bá Tuyên kể rằng, điều khiến bác day dứt nhất không phải những vết thương trên cơ thể, mà là ngày nhận tin mẹ mất khi mình vẫn còn ở chiến trường.

Hôm ấy, đơn vị vừa kết thúc một trận chiến kéo dài nhiều ngày.

Ai cũng mệt mỏi.

Giữa lúc nghỉ ngơi, cán bộ đơn vị gọi bác lên.

Ông trao cho bác một lá thư đã cũ.

Không cần mở ra, bác đã thấy linh cảm chẳng lành.

Lá thư do người em trai gửi.

Nét chữ run run.

"...Mẹ mất rồi anh ạ..."

Chỉ bốn chữ ấy khiến cả bầu trời như sụp xuống.

Bác kể rằng mình đọc tiếp nhưng nước mắt đã làm nhòe hết từng dòng chữ.

Mẹ đã yếu từ lâu.

Trước khi nhắm mắt, bà vẫn cầm tấm ảnh của người con trai đang ở chiến trường.

Bà chỉ kịp dặn:

"Nếu mẹ không đợi được ngày con về thì con cũng đừng bỏ nhiệm vụ."

Đọc đến đó, bác không còn cầm nổi lá thư.

Lần đầu tiên trong đời, người lính từng đối mặt với bom đạn lại bật khóc như một đứa trẻ.

Điều đau đớn nhất không phải là mẹ mất.

Mà là không được nhìn mẹ lần cuối.

Không được thắp cho mẹ một nén nhang.

Không được đưa mẹ về nơi an nghỉ.

Đêm hôm ấy, bác ngồi một mình rất lâu.

Một đồng đội lặng lẽ ngồi cạnh.

Không ai nói gì.

Bởi trong chiến tranh, có những nỗi đau chẳng cần lời an ủi.

Sáng hôm sau, bác xin phép chỉ huy được tiếp tục ở lại đơn vị.

Có người hỏi:

"Không xin về chịu tang sao?"

Bác lặng lẽ lắc đầu.

"Mẹ tôi chắc cũng muốn tôi ở lại."

Từ hôm đó, bác càng chiến đấu quyết tâm hơn.

Bác luôn nghĩ rằng cách báo hiếu lớn nhất lúc ấy chính là hoàn thành nhiệm vụ, để đất nước sớm có hòa bình.

Nhiều năm sau ngày trở về, bác mới có dịp đứng trước phần mộ của mẹ.

Bác quỳ rất lâu.

Chỉ khẽ nói:

"Mẹ ơi... con về rồi."

Đó là câu nói bác đã giữ trong lòng suốt bao năm chiến tranh.

Giờ đây, mỗi lần nhắc đến mẹ, đôi mắt người lính già vẫn đỏ hoe.

Bác bảo:

"Chiến tranh không chỉ lấy đi sinh mạng.

Nó còn lấy đi những lần đoàn tụ, những cái ôm và những lời từ biệt."

Rời ngôi nhà của bác Phan Bá Tuyên, tôi cứ nhớ mãi hình ảnh người cựu chiến binh đứng lặng trước bàn thờ mẹ.

Có những nỗi đau không ai nhìn thấy.

Nhưng chính những nỗi đau ấy đã góp phần làm nên sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.

Hòa bình hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu trên chiến trường, mà còn bằng những giọt nước mắt của những người con không kịp trở về chịu tang mẹ, để lựa chọn ở lại làm tròn lời thề với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn