Khi ngọn nến được truyền đi
Khi ngọn nến được truyền đi
Đêm tri ân các anh hùng liệt sĩ, chúng tôi đứng quanh Đài tưởng niệm.
Một bác cựu chiến binh được mời thắp ngọn nến đầu tiên.
Sau đó, bác dùng chính ngọn lửa ấy để châm sang cây nến của người đứng cạnh.
Cứ thế, ánh sáng lan dần từ hàng đầu đến hàng cuối.
Chỉ trong vài phút, cả quảng trường rực sáng.
Bác nhìn chúng tôi rồi nói chậm rãi:
"Ngọn lửa này giống như truyền thống cách mạng. Nếu chỉ một người giữ thì sớm muộn cũng tắt. Nhưng nếu mỗi thế hệ đều truyền lại cho thế hệ sau thì nó sẽ sáng mãi."
Sau buổi lễ, tôi đi cùng bác về phía cổng.
Tôi hỏi:
"Thưa bác, điều bác mong nhất ở thanh niên bây giờ là gì?"
Bác suy nghĩ rất lâu rồi đáp:
"Bác không mong các cháu làm những điều thật lớn. Bác chỉ mong khi Tổ quốc cần, các cháu biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng; khi Nhân dân cần, các cháu sẵn sàng có mặt; khi gặp khó khăn, các cháu không chọn lùi bước. Nếu làm được như vậy thì ngọn lửa mà thế hệ bác gìn giữ sẽ không bao giờ tắt."
Đêm ấy, cây nến trên tay tôi đã tắt khi về đến nhà.
Nhưng lời của bác thì vẫn còn sáng trong tâm trí.
Tôi hiểu rằng "thời hoa lửa" không chỉ là ký ức của quá khứ. Đó còn là lời nhắc nhở mỗi người trẻ hôm nay phải sống xứng đáng với sự hy sinh của cha anh, tiếp tục viết nên những trang đẹp của đất nước bằng chính trí tuệ, trách nhiệm và khát vọng cống hiến của mình.



