Người có công giúp đỡ cách mạng

Khi người làm thơ chọn đứng cùng dân tộc

Cuộc đời Cù Huy Cận là câu chuyện về sự gặp gỡ giữa tài năng văn chương và lý tưởng cách mạng. Ông không từ bỏ thơ khi đến với cách mạng, mà để cuộc sống mới mở ra một hướng đi mới cho tâm hồn và sáng tác. Hành trình ấy cho thấy người nghệ sĩ cũng có thể trở thành người chiến sĩ bằng trách nhiệm công dân của mình.

Cần Thơ25/08/2026Phường Trần Phú (Phường Trần Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc đến Huy Cận, nhiều người trước hết nhớ đến một nhà thơ lớn của phong trào Thơ Mới. Những trang thơ trước Cách mạng Tháng Tám của ông thường gợi ra những không gian rộng lớn, những suy tư về kiếp người và cảm giác cô đơn của con người trước vũ trụ. Tập Lửa thiêng xuất bản năm 1940 là một dấu ấn quan trọng trong nền thơ Việt Nam hiện đại.

Nhưng cuộc đời Huy Cận không dừng lại ở một thế giới thơ ca riêng tư. Từ đầu năm 1942, ông tham gia hoạt động bí mật và dần đến với phong trào cách mạng. Đây là bước ngoặt quan trọng, không chỉ đối với cuộc đời mà còn đối với hành trình sáng tác của ông.

Đến với cách mạng, Huy Cận không còn đứng trước cuộc đời chỉ với tâm thế của một người quan sát. Ông trở thành người tham gia. Ông có mặt tại Quốc dân Đại hội Tân Trào, được bầu vào Ủy ban Dân tộc giải phóng toàn quốc và sau Cách mạng Tháng Tám đảm nhiệm nhiều công việc trong Chính phủ cách mạng.

Đó là một sự chuyển biến có ý nghĩa sâu sắc. Người nghệ sĩ đã lựa chọn đặt tài năng của mình trong dòng chảy chung của dân tộc.

Trong lịch sử Việt Nam hiện đại, không ít văn nghệ sĩ đã tham gia cách mạng. Họ hiểu rằng vào những thời điểm đất nước đứng trước những thử thách lớn, nghệ thuật không tách rời cuộc sống. Một bài thơ có thể nuôi dưỡng tâm hồn, nhưng bản thân người làm thơ cũng phải đối diện với câu hỏi: mình sẽ đứng ở đâu khi dân tộc đang cần?

Huy Cận đã trả lời câu hỏi ấy bằng chính cuộc đời mình.

Từ năm 1945, ông bước vào công việc của chính quyền cách mạng. Sau đó, trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tiếp tục giữ các trọng trách trong lĩnh vực canh nông, kinh tế và công tác của Hội đồng Chính phủ.

Dù công việc quản lý và trách nhiệm xã hội chiếm phần lớn thời gian, Huy Cận vẫn tiếp tục con đường văn chương. Điều đặc biệt là thơ ông sau cách mạng có sự thay đổi rõ nét về cảm hứng. Cuộc sống mới, con người mới và những thành quả của đất nước đã trở thành nguồn cảm hứng trong nhiều sáng tác sau này.

Như vậy, cách mạng không lấy đi nhà thơ trong Huy Cận. Trái lại, nó mở ra cho ông một không gian mới để quan sát và cảm nhận cuộc sống. Từ “cái tôi” của thơ trước cách mạng, thơ ông dần hướng đến “cái ta”, đến cộng đồng và đất nước.

Câu chuyện này có ý nghĩa rất đẹp khi đặt trong chủ đề “thời hoa lửa”. “Hoa lửa” không chỉ là hình ảnh của chiến tranh hay khói lửa. Đó còn là thời kỳ mà cả một thế hệ sống với lý tưởng lớn. Trong thời đại ấy, mỗi người đều có một cách đóng góp riêng.

Có người chiến đấu trên chiến trường. Có người làm công tác tổ chức. Có người sản xuất, vận chuyển, nuôi quân. Có người dùng ngòi bút để phản ánh và cổ vũ cuộc sống mới.

Cù Huy Cận đã đi qua nhiều vai trò. Ông là nhà thơ, là trí thức, là cán bộ cách mạng, là người tham gia xây dựng đời sống văn hóa. Những vai trò ấy không đối lập với nhau. Chúng bổ sung cho nhau để tạo nên một cuộc đời phong phú.

Điều khiến người đọc hôm nay cảm phục không chỉ là số lượng chức vụ hay tác phẩm mà Huy Cận từng có. Điều đáng quý hơn là khả năng thay đổi để đáp ứng yêu cầu của thời đại. Khi đất nước cần một trí thức tham gia công việc cách mạng, ông đã sẵn sàng. Khi đất nước cần xây dựng đời sống văn hóa, ông tiếp tục cống hiến trong lĩnh vực đó.

Cuộc đời của Huy Cận vì thế là một lời nhắc nhở rằng tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa lớn khi được gắn với trách nhiệm.

Người làm thơ có thể sống bằng cảm xúc, nhưng người công dân phải sống bằng trách nhiệm. Huy Cận đã kết hợp cả hai trong một cuộc đời.

Và có lẽ, đó chính là vẻ đẹp của ông trong câu chuyện về “thời hoa lửa”: một thi sĩ không đứng ngoài thời đại, mà đã chọn bước vào thời đại bằng cả ngòi bút và hành động của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn