Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHI NGƯỜI LÍNH BỊ THƯƠNG GIỮA TRIỆU PHONG

Nghệ An08/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến trường Quảng Trị bước sang năm 1969 vẫn là một trong những nơi ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Sau chiến công tại cao điểm 544 và được phong tặng danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ" lần thứ nhất, chiến sĩ Đường Xuân Tam tiếp tục cùng Đại đội C17, Trung đoàn 27 nhận nhiều nhiệm vụ chiến đấu mới. Với người lính trẻ tuổi đôi mươi, những trận đánh liên tiếp đã trở thành một phần của cuộc sống. Ông và đồng đội đều hiểu rằng, phía trước vẫn còn rất nhiều thử thách đang chờ đợi.

Tháng 5 năm 1969, đơn vị nhận nhiệm vụ hành quân vượt sông Bến Hải để cơ động vào khu vực Triệu Phong. Đây là địa bàn thường xuyên bị quân Mỹ và chính quyền Sài Gòn kiểm soát bằng máy bay trinh sát, pháo binh và các đợt ném bom dữ dội nhằm ngăn chặn lực lượng của ta.

Theo lời kể của ông Tam, cuộc hành quân diễn ra hết sức khẩn trương. Những người lính lợi dụng màn đêm để di chuyển, băng qua những cánh rừng, vượt suối và men theo các con đường mòn nhằm tránh sự phát hiện của địch. Ai cũng mang trên vai ba lô, vũ khí và đạn dược, lặng lẽ tiến về phía trước với quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Thế nhưng, chiến trường không bao giờ diễn ra theo điều người lính mong muốn.

Khi đội hình đang cơ động vào khu vực Triệu Phong, máy bay địch bất ngờ phát hiện dấu vết hành quân của đơn vị. Chỉ trong ít phút, từng tốp máy bay lao tới, liên tiếp trút bom xuống khu vực bộ đội đang di chuyển.

Tiếng bom nổ vang dội cả núi rừng.

Đất đá bị hất tung lên không trung. Cây cối gãy đổ ngổn ngang. Khói bụi phủ kín cả một vùng.

Trong trận oanh tạc ấy, ông Đường Xuân Tam không kịp tránh hết sức ép của những quả bom.

Một mảnh bom găm sâu vào chân trái.

Một mảnh khác cắm vào lưng.

Sức ép từ vụ nổ khiến đôi mắt của ông cũng bị tổn thương, máu chảy nhiều, việc quan sát trở nên rất khó khăn.

Giữa khói lửa mịt mù, người lính trẻ gần như kiệt sức.

Đồng đội nhanh chóng lao tới sơ cứu, đưa ông rời khỏi khu vực bom vừa đánh phá để chuyển về tuyến sau điều trị. Trên đường cáng thương, ông vẫn nghe rõ tiếng bom tiếp tục dội xuống phía sau lưng, nơi những đồng đội của mình vẫn đang tiếp tục chiến đấu.

Đó là lần đầu tiên kể từ ngày nhập ngũ, ông phải rời đơn vị vì vết thương.

Ông được đưa về Quân y Trung đoàn 27 để điều trị. Những ngày đầu nằm trên giường bệnh là khoảng thời gian vô cùng khó khăn. Những vết thương trên cơ thể khiến việc đi lại gần như không thể. Mỗi lần thay băng đều đau buốt. Đôi mắt bị ảnh hưởng khiến ông nhiều lúc chỉ nhìn thấy mờ mờ trước mặt.

Thế nhưng, điều khiến ông day dứt nhất không phải là nỗi đau thể xác.

Điều ông luôn nghĩ đến là đồng đội ngoài mặt trận.

Ông kể rằng, mỗi khi nghe tiếng xe chở thương binh hoặc nghe tin đơn vị tiếp tục chiến đấu, lòng ông lại như có lửa đốt. Ông lo cho những người anh em đã cùng mình vượt Trường Sơn, cùng giữ cao điểm 544, cùng chia nhau từng nắm cơm giữa chiến trường. Không biết sau mỗi trận đánh, còn bao nhiêu người vẫn bình yên.

Năm tháng chiến tranh đã tạo nên một thứ tình cảm đặc biệt giữa những người lính.

Đó không chỉ là tình đồng đội, mà còn là tình anh em được gắn kết bằng sự sống và cái chết.

Chính vì vậy, nằm lại phía sau trong khi đồng đội đang chiến đấu là điều khiến ông cảm thấy day dứt hơn bất cứ nỗi đau nào.

Suốt năm tháng điều trị, ông luôn cố gắng tập đi, tập vận động để vết thương nhanh hồi phục. Mỗi ngày khỏe thêm một chút là mỗi ngày ông lại gần hơn với mong muốn được trở về đơn vị.

Nhìn lại quãng thời gian ấy, ông Tam cho rằng chính những vết thương đã giúp ông hiểu sâu sắc hơn giá trị của sự hy sinh trong chiến tranh. Có người bị thương rồi trở lại chiến đấu như ông, nhưng cũng có rất nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Bởi vậy, ông luôn tự nhủ mình phải sống xứng đáng với sự hy sinh của những người đã không còn trở về.

Những mảnh bom năm ấy đến nay vẫn để lại di chứng trên cơ thể người cựu chiến binh. Nhưng ông chưa bao giờ coi đó là điều đáng kể. Với ông, những vết thương là dấu tích của một thời tuổi trẻ đã cống hiến hết mình cho Tổ quốc và cũng là lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình hôm nay.

Đối với ông Đường Xuân Tam, trận bom tại Triệu Phong không chỉ để lại những vết sẹo trên cơ thể, mà còn hun đúc thêm ý chí của người lính. Chính sau những tháng ngày điều trị ấy, ông đã đưa ra một quyết định khiến nhiều người cảm phục: xin được trở lại chiến trường khi vết thương chưa hoàn toàn bình phục, bởi trong trái tim người lính trẻ luôn đau đáu một suy nghĩ: đồng đội vẫn đang ở phía trước.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ

"Chiến tranh để lại trên cơ thể bác những vết thương không bao giờ lành hẳn, nhưng điều quý giá nhất bác giữ được là ý chí không khuất phục trước khó khăn. Trong cuộc sống hôm nay, các cháu cũng sẽ gặp những 'vết thương' của riêng mình – có thể là thất bại, áp lực hay mất mát. Điều quan trọng không phải là mình ngã xuống bao nhiêu lần, mà là có đủ nghị lực để đứng dậy và tiếp tục bước đi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI NGƯỜI LÍNH BỊ THƯƠNG GIỮA TRIỆU PHONG | Câu chuyện thời hoa lửa