KHI NGƯỜI LÍNH KHÔNG GỌI MÌNH LÀ ANH HÙNG
Câu chuyện lý giải vì sao những người đã đi qua chiến tranh thường không nhận mình là anh hùng – bởi với họ, sống sót đã là điều vượt quá mong đợi.
Nếu hỏi ông Bùi Văn Chốn có coi mình là anh hùng không, ông sẽ lắc đầu ngay.
Không phải vì khiêm tốn kiểu hình thức. Mà vì ông thật sự không nghĩ như vậy.
Trong suy nghĩ của ông, anh hùng là những người đã không trở về. Là những người ngã xuống khi tuổi còn rất trẻ. Là những người không còn cơ hội để tự gọi tên mình.
Còn ông, ông chỉ là người làm nhiệm vụ và may mắn sống sót.
Ông nói:
“Ở chiến trường, không ai nghĩ mình là anh hùng cả. Ai cũng chỉ nghĩ làm sao để không bỏ lại đồng đội.”
Khi bom nổ, không ai kịp nghĩ đến danh hiệu. Khi súng vang, không ai nghĩ đến huân chương. Mọi hành động đều xuất phát từ bản năng, kỷ luật và trách nhiệm.
Sau chiến tranh, khi có người gọi ông là anh hùng, ông thấy không quen. Bởi ông nhớ quá rõ những khuôn mặt đã nằm lại – những người không kịp được gọi là gì cả.
Với ông, anh hùng không phải là danh xưng, mà là một sự thật quá đau để tự nhận về mình.


