Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Khi người lính kỹ thuật cầm súng chiến đấu

Cho đến bây giờ, kỷ niệm về những ngày tháng tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc vẫn còn in đậm trong trí nhớ Thượng tá Bạch Đăng Tân (hiện sinh sống tại phường Mộ Lao, quận Hà Đông, Hà Nội).

Hải Phòng08/03/2026Đoàn trường THPT Thanh Bình (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Thanh Hà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đăng ký nhập ngũ từ tháng 2/1975, đến đầu năm 1979 ông Tân bước vào trận chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc. Những ngày tháng chiến đấu ác liệt, chứng kiến sự hy sinh của quân và dân ta khiến ông nhói đau mỗi khi nhắc lại.

“Sau khi tham gia quân ngũ, được huấn luyện 2 tháng để chuẩn bị vào chiến dịch giải phóng miền Nam thì nghe tin miền Nam giải phóng nên chúng tôi được phân công bổ sung cho các đơn vị. Sau đó tôi được đi học tại Học viện Kỹ thuật quân sự 4 năm. Đầu năm 1979, sau khi tốt nghiệp Khoa công nghệ chế tạo vũ khí đạn, Học viện Kỹ thuật quân sự, tôi được biên chế về Quân khu 1 lên Cao Bằng đúng lúc bắt đầu diễn ra cuộc chiến ở biên giới phía Bắc”, Thượng tá Bạch Đăng Tân nhớ lại.

Ông Tân kể lại: “Tháng 2/1979, tôi được bổ sung vào đơn vị mới và lên biên giới. Thời đó từ Thái Nguyên, Bắc Kạn lên đến Cao Bằng phải vượt qua nhiều đèo núi vô cùng vất vả. Đơn vị tôi đóng quân cách thị xã Cao Bằng khoảng 8km. Khi chúng tôi lên tới nơi, đã thấy pháo, bom đạn dội ầm ầm, tất cả ngỡ ngàng và đau xót khi thấy thị xã Cao Bằng tan nát”.

Ông Tân vẫn nhớ đêm đầu tiên mới đến Cao Bằng, đang im ắng bỗng quân Trung Quốc đổ bộ vào thị xã, bất ngờ tới mức cả người dân cũng nghĩ đó là bộ đội ta hành quân. “Khi quân Trung Quốc tấn công vào, dân bỏ chạy loạn, chúng tôi nhận nhiệm vụ chiến đấu. Một bầu không khí hỗn loạn bao trùm, tất cả đều tham gia chiến đấu. Nhiệm vụ chính của tôi khi ấy là phụ trách kỹ thuật súng đạn cho Quân đoàn”.

Lúc đó địch rất mạnh với lực lượng xe tăng, pháo, súng đạn nhiều nhưng chúng lại có điểm yếu khi gặp địa hình hiểm trở như Cao Bằng, đó là đường độc đạo, gập ghềnh khó đi, nhiều vực sâu, các phương tiện khó có thể tránh nhau. Vì vậy chỉ cần ta tiêu diệt một chiếc xe tăng là chúng hết đường rút lui.

“Trong tình thế lực lượng ta mỏng lại thiếu vũ khí, phương án tác chiến của chúng tôi là nhằm các xe téc có chở nước, xăng, dầu để bắn cháy và đánh chặn các đầu khóa chân địch. Từ đó địch hết nguồn tiếp tế. Với cách đánh đó, quân ta làm chủ tiến công từ thị xã Cao Bằng đến các huyện biên giới Quảng Hòa, Trùng Khánh… Địch tan tác do hết viện trợ, không có đường lui”, Thượng tá Bạch Đăng Tân nhớ lại.

Trong câu chuyện với chúng tôi, ông Tân kể lại: Khi quân Trung Quốc tiến sâu vào thị xã Cao Bằng buộc phải qua cầu Tài Hồ Sìn (xã Bạch Đằng, huyện Hòa An, tỉnh Cao Bằng). Đây là cây cầu trên tuyến huyết mạch, nếu chúng qua được đây thì có thể dễ dàng tràn vào Cao Bằng và sang Bắc Kạn. Trong tình thế nguy cấp đó, để chặn đường tiến quân của địch, bộ đội ta đã đánh sập cầu, cắt đứt đường đi của địch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn