KHI NGƯỜI LÍNH NHẮC ĐẾN BÁC BẰNG TẤT CẢ XÚC ĐỘNG
Mỗi lần nhắc đến Bác Hồ, giọng người lính già lại chùng xuống, bởi trong hai tiếng “Bác Hồ” là cả một đời kính yêu và biết ơn.
Có những cái tên khi nhắc đến, con người ta không thể nói bằng giọng bình thường. Với người cựu chiến binh Phạm Hồng Sơn, cái tên “Bác Hồ” luôn được nhắc đến bằng sự trân trọng đặc biệt, bằng tất cả xúc động của một đời người đi theo cách mạng.
Mỗi lần câu chuyện chạm đến Bác, ông Sơn thường lặng đi vài giây. Đó không phải là sự ngập ngừng, mà là khoảnh khắc để cảm xúc trào lên. Trong ký ức của ông, Bác Hồ không chỉ là vị lãnh tụ tối cao, mà còn là hình ảnh của một người cha, người thầy gần gũi, giản dị.
Trong những năm tháng gian khổ nhất của cuộc kháng chiến, hình ảnh Bác Hồ chính là điểm tựa tinh thần lớn lao. Ông Sơn kể rằng, có những đêm hành quân mưa rừng tầm tã, chân trần lội suối, cái đói cái rét bủa vây, nhưng chỉ cần nghĩ đến Bác, nghĩ đến độc lập tự do mà Bác hằng mong muốn, mọi gian nan dường như nhẹ bớt.
Ông chưa từng được gặp Bác ngoài đời, nhưng lại cảm thấy như đã gặp Người rất nhiều lần qua những câu chuyện, những lời dạy được truyền lại. Mỗi câu nói của Bác đều giản dị, dễ hiểu, nhưng thấm sâu vào lòng người, trở thành kim chỉ nam cho hành động.
Ngày Bác qua đời là một trong những ký ức đau buồn nhất trong cuộc đời người lính già. Ông Sơn nhớ rõ không khí tang tóc bao trùm khắp đơn vị, khắp làng quê. Những người lính, người dân lặng lẽ khóc, không ai bảo ai, như mất đi người thân ruột thịt.
Nhưng nỗi đau ấy không làm ông gục ngã. Trái lại, nó càng khiến ông thêm quyết tâm sống và chiến đấu theo những điều Bác dạy. Với ông, cách tốt nhất để tưởng nhớ Bác chính là sống tốt, sống có ích cho đất nước và nhân dân.
Đến hôm nay, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc đến Bác Hồ, đôi mắt người lính già vẫn ánh lên niềm xúc động. Đó là xúc động của lòng biết ơn, của niềm kính yêu không bao giờ vơi cạn, dù thời gian có trôi đi bao lâu chăng nữa.



