Khi người lính nhớ một buổi chiều
Có những buổi chiều không có gì đặc biệt nhưng lại ở lại trong ký ức rất lâu. Với bác Lê Đình Nhữ, những năm tháng tại chiến trường B sau khi nhập ngũ năm 1969 chắc hẳn không chỉ được nhớ bằng những ngày tháng mà còn bằng những khoảnh khắc nhỏ bé như thế. Một buổi chiều ở nơi xa có thể khiến người lính nhớ về một buổi chiều quê nhà. Có thể là ánh nắng cuối ngày trên con đường quen thuộc, tiếng người gọi nhau trở về, bữa cơm đang được chuẩn bị, hay đơn giản là cảm giác biết rằng chỉ một lát nữa thôi mình sẽ bước vào căn nhà thân thuộc. Nhưng ở chiến trường, khoảng cách ấy không thể được rút ngắn bằng một bước chân. Người lính chỉ có thể giữ quê hương trong ký ức và tiếp tục nhiệm vụ của mình. Có lẽ nỗi nhớ là điều rất kỳ lạ. Nó không làm người ta yếu đi nếu người ta biết biến nó thành động lực. Một người nhớ nhà sẽ càng hiểu mình đang cố gắng vì điều gì. Một người nhớ những ngày bình yên sẽ càng biết giá trị của sự bình yên. Và một người từng xa gia đình sẽ càng hiểu một cuộc đoàn tụ đáng quý đến thế nào. Bác Nhữ đã đi qua những năm tháng tuổi trẻ trong hoàn cảnh ấy. Hôm nay, khi tóc đã bạc và những buổi chiều cuộc sống đã trở nên bình lặng hơn, ký ức về những buổi chiều năm xưa có thể vẫn còn đó. Nhưng điều đáng quý là ký ức ấy không chỉ thuộc về riêng bác. Nó trở thành một phần câu chuyện mà thế hệ hôm nay có thể lắng nghe để hiểu rằng hòa bình không phải khái niệm xa xôi trong sách vở. Hòa bình chính là một buổi chiều được trở về nhà, nhìn thấy người thân, ăn một bữa cơm và biết rằng ngày mai vẫn có thể tiếp tục những ước mơ của mình. Có những buổi chiều người lính đã gửi lại chiến trường, để hôm nay chúng ta được bình yên trở về nhà khi chiều xuống.



