Cựu chiến binh

KHI NGƯỜI LÍNH TIỄN BẠN VỀ VỚI ĐẤT MẸ

Câu chuyện tái hiện khoảnh khắc đau thương nhưng thiêng liêng khi người lính phải tiễn biệt đồng đội hy sinh, gửi họ về với đất mẹ giữa chiến trường khốc liệt.

Hưng Yên10/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ là những trận đánh ác liệt, mà còn là những giây phút tiễn biệt đồng đội trong lặng lẽ và đau xót. Với Phạm Thanh Tịnh, những lần tiễn bạn về với đất mẹ là ký ức không bao giờ phai mờ.

Có những đồng đội mới hôm qua còn cùng nhau chia nắm cơm, hôm nay đã nằm lại giữa chiến trường. Sự mất mát đến bất ngờ, không cho người lính thời gian để chuẩn bị tinh thần. Nhưng dù trong hoàn cảnh nào, họ vẫn cố gắng dành cho người đã khuất sự tiễn đưa trang nghiêm nhất có thể.

Phạm Thanh Tịnh nhớ rõ một lần đơn vị phải chôn cất đồng đội ngay trong rừng. Không có quan tài, chỉ có tấm tăng võng và vài nhành cây rừng. Trước khi lấp đất, anh em đứng lặng người, không ai nói nên lời. Tiếng bom đạn vẫn vọng lại từ xa, nhưng khoảnh khắc ấy, tất cả như lắng xuống.

Người lính không có điều kiện để tổ chức tang lễ đầy đủ, nhưng tình cảm dành cho đồng đội thì không bao giờ vơi cạn. Có người tháo chiếc khăn tay, có người đặt lại chiếc bi đông nước bên mộ tạm, coi đó như lời chào cuối cùng. Phạm Thanh Tịnh cúi đầu, thầm hứa sẽ sống thay phần của người đã ngã xuống.

Những lần tiễn bạn về với đất mẹ khiến người lính thêm thấm thía giá trị của sự sống. Họ hiểu rằng, mỗi bước chân tiến lên đều phải trả giá bằng máu và nước mắt. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã tiếp thêm quyết tâm để những người còn sống tiếp tục chiến đấu đến ngày toàn thắng.

Sau này, khi đất nước hòa bình, mỗi lần tham gia các hoạt động tri ân liệt sĩ, Phạm Thanh Tịnh lại nhớ đến những nấm mộ vô danh nơi rừng sâu năm ấy. Ông coi đó là trách nhiệm của người lính còn sống: phải nhắc lại, phải kể lại, để thế hệ sau không quên những hy sinh thầm lặng.

Tiễn bạn về với đất mẹ là nỗi đau không gì bù đắp, nhưng cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về ý nghĩa của hòa bình. Với Phạm Thanh Tịnh, những ký ức ấy trở thành động lực để ông sống trọn vẹn, sống có ích, xứng đáng với đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn