KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ THÀNH CHỖ DỰA CHO NHÂN DÂN BIÊN GIỚI
Không chỉ chiến đấu, bác Lê Đăng Huấn còn tham gia công tác dân vận tại các bản làng vùng sâu biên giới tỉnh Hà Giang. Trên cương vị chiến sĩ kiêm cán bộ vận động quần chúng, bác đã giúp dân ổn định cuộc sống sau chiến tranh. Những việc làm nhỏ nhưng giàu ý nghĩa đã góp phần thắt chặt tình quân – dân. Đó là một góc rất khác của thời hoa lửa.
Chiến tranh không chỉ để lại đổ nát, mà còn để lại những con người cần được chở che. Những năm cuối quân ngũ, bác Huấn được phân công tham gia tổ công tác dân vận của đơn vị tại huyện vùng cao tỉnh Hà Giang. Công việc của bác khi ấy là giúp dân sửa nhà, mở đường, tuyên truyền chính sách và giữ gìn an ninh bản làng.
Tôi còn nhớ bác kể: “Có bản nghèo lắm, nhà vách đất, mưa là dột.” Bác cùng đồng đội không ngại gian khổ, góp ngày công, sẻ bớt lương thực giúp dân. Chính từ những việc làm ấy, hình ảnh người lính Cụ Hồ trở nên gần gũi, thân thương trong lòng đồng bào.
Bác Huấn được giao nhiệm vụ phụ trách nhóm chiến sĩ hỗ trợ dân vận, vừa làm vừa học tiếng địa phương để dễ trao đổi. Sự tận tâm của bác đã giúp đơn vị được chính quyền địa phương khen ngợi, nhân dân tin yêu.
Khi rời quân ngũ năm 1987, bác mang theo không chỉ huân chương hay giấy khen, mà còn mang theo tình cảm sâu nặng của đồng bào vùng biên – một phần ký ức đẹp của thời hoa lửa không thể nào quên.



