KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐẢNG VIÊN
Bài viết khắc họa chặng đường từ người lính chiến đấu nơi chiến hào đến người Đảng viên kiên trung, mang lý tưởng cách mạng suốt cuộc đời.
Đối với ông Vũ Trọng Rạng, được đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam là một dấu mốc thiêng liêng không kém ngày khoác áo lính ra trận. Nếu chiến tranh rèn luyện ông thành người lính kiên cường, thì Đảng đã soi đường để ông sống trọn vẹn với lý tưởng cách mạng.
Ngay từ những năm tháng trên chiến trường, ông đã thấm thía vai trò của Đảng. Trong những thời khắc hiểm nghèo nhất, chính sự lãnh đạo của tổ chức Đảng trong đơn vị đã giúp bộ đội vững vàng, giữ vững niềm tin chiến đấu. Những buổi sinh hoạt chi bộ giữa chiến hào, ánh đèn dầu leo lét nhưng lời nói thì sáng rõ, đã để lại dấu ấn sâu đậm trong ông.
Khi được kết nạp Đảng, ông xem đó không phải là phần thưởng, mà là trách nhiệm lớn lao. Trách nhiệm sống gương mẫu, chiến đấu kiên cường, đặt lợi ích tập thể và Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân. Từ giây phút ấy, ông tự nhủ mình phải xứng đáng với danh hiệu người Đảng viên – dù ở chiến trường hay trong đời sống thường ngày.
Sau chiến tranh, trở về quê hương Quỳnh Lý, ông tiếp tục mang tinh thần người lính và người Đảng viên vào cuộc sống đời thường. Ông tham gia công tác địa phương, vận động nhân dân xây dựng nông thôn mới, giữ gìn đoàn kết xóm làng. Không còn tiếng súng, nhưng vẫn còn những “mặt trận” mới – mặt trận xây dựng và bảo vệ thành quả hòa bình.
Ở tuổi ngoài bảy mươi, ông vẫn sinh hoạt Đảng đều đặn, luôn nhắc nhở con cháu rằng: được sống trong hòa bình là may mắn, nhưng sống có trách nhiệm với đất nước mới là điều quan trọng nhất. Với ông, làm người lính đã là vinh dự, nhưng được làm người Đảng viên suốt đời là niềm tự hào lớn lao.



