KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ THÀNH NHÂN CHỨNG CỦA THỜI GIAN
Mỗi nhân chứng còn sống là một phần lịch sử đang thở.
Thời gian trôi đi, nhiều đồng đội của Phạm Duy Đô đã lần lượt ra đi. Những cái tên từng gọi nhau giữa chiến trường giờ chỉ còn trên bia mộ, trong ký ức của những người còn lại.
Ông hiểu rằng mình đang mang một trách nhiệm nặng nề: làm nhân chứng. Không phải để kể lại cho thật ly kỳ, mà để nói đúng sự thật, để lịch sử không bị lãng quên hay bóp méo.
Mỗi lần có người hỏi chuyện, ông kể chậm, kể kỹ, kể bằng sự trung thực của một người từng sống trong thời khắc ấy. Ông biết rằng, khi những nhân chứng cuối cùng ra đi, lịch sử sẽ chỉ còn lại trong sách vở. Và sách vở thì không thể thay thế được ký ức sống của con người.
Phạm Duy Đô không coi mình là người hùng, nhưng ông ý thức rất rõ vai trò của mình: ở lại để kể thay cho những người đã nằm xuống.



