Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Cần Thơ19/01/2026Nguyễn Thị Mỹ Tiên (Chi đoàn Trường Mẫu giáo Hương Sen)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Chiến tranh đã khép lại từ lâu, nhưng có những con người vẫn mang theo nó suốt cả cuộc đời. Ở ấp 5, xã Hòa An – nơi những con đường làng yên ả uốn mình qua hàng dừa, nơi tiếng gà gáy mỗi sớm mai hòa cùng nhịp sống bình dị – có một người thương binh mà ai cũng quen gọi bằng cái tên mộc mạc: chú Khánh, hay còn gọi là Cụt Khánh.

Biệt danh ấy không phải để trêu chọc, mà là cách bà con trong ấp gọi chú bằng sự thân thương và kính trọng. Một phần chân của chú đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến. Ngày trở về, chú Khánh không còn nguyên vẹn thân thể, nhưng mang theo niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hòa bình.

Thời bình đến, tiếng bom ngừng rơi, nhưng với chú Khánh, một cuộc chiến khác lại bắt đầu – cuộc chiến với những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời, với nỗi vất vả mưu sinh khi sức khỏe không còn như trước. Căn nhà nhỏ ở ấp 5 là nơi chú sống cùng ký ức chiến tranh và hiện thực đời thường giản dị. Mỗi sáng, chú chống chiếc nạng gỗ đã sờn, tỉ mẩn quét sân, chăm mấy luống rau phía sau nhà. Những việc làm tưởng chừng đơn giản ấy lại đòi hỏi ở chú ý chí và nghị lực phi thường.

Có những đêm mưa, vết thương cũ hành hạ khiến chú không sao chợp mắt. Chú ngồi lặng bên hiên, nhìn màn mưa rơi trắng xóa, ký ức năm xưa lại hiện về: đồng đội ngã xuống bên mình, những trận đánh ác liệt, những ngày đói rét nhưng không một ai lùi bước. Chú từng nói: “Mình còn sống, còn được thấy quê hương yên bình là hạnh phúc rồi.” Câu nói ấy giản dị, nhưng chất chứa biết bao hy sinh thầm lặng.

Ở ấp 5, xã Hòa An, chú Khánh không chỉ là một thương binh, mà còn là một nhân chứng sống của lịch sử. Trong những buổi sinh hoạt ấp hay những dịp kỷ niệm, chú thường được mời kể lại chuyện chiến trường cho lớp trẻ nghe. Giọng chú trầm, chậm rãi, không bi lụy, không kể công, chỉ nhấn mạnh một điều: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả một phần thân thể của bao người lính.

Cuộc sống của các thương binh thời bình như chú Khánh không ồn ào, không phô trương. Họ lặng lẽ sống, lặng lẽ cống hiến theo cách của mình. Dù mang trên cơ thể những vết thương không bao giờ lành hẳn, họ vẫn là chỗ dựa tinh thần cho gia đình, cho xóm làng, là tấm gương về ý chí vượt lên nghịch cảnh.

Giữa cuộc sống hiện đại hôm nay, khi nhịp sống ngày càng hối hả, hình ảnh chú Khánh – Cụt Khánh ở ấp 5, xã Hòa An – vẫn âm thầm như một ngọn hoa lửa cháy bền bỉ. Ngọn lửa ấy không rực rỡ sắc màu, nhưng đủ ấm để nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng hòa bình, biết sống có trách nhiệm với hiện tại và không bao giờ quên những người đã hy sinh cho Tổ quốc.

Chiến tranh có thể đã lùi xa, nhưng những ngọn hoa lửa thời bình như chú Khánh vẫn còn đó, thắp sáng niềm tin và lòng biết ơn trong mỗi trái tim người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn