KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Sau nhiều năm chiến đấu, một người lính trở về quê.
Con đường làng vẫn còn.
Cây đa đầu làng vẫn đứng đó.
Nhưng nhiều thứ đã thay đổi.
Anh bước chậm về phía ngôi nhà.
Mẹ anh đã già.
Bà đứng trước cửa.
Hai mẹ con nhìn nhau rất lâu.
Không ai nói được câu gì.
Người mẹ đưa tay sờ lên khuôn mặt con.
Rồi bà nói:
“Về rồi à con?”
Chỉ một câu ấy.
Người lính cúi đầu.
Bao nhiêu năm chiến đấu, bao nhiêu lần đối mặt với cái chết, anh không khóc.
Nhưng lúc ấy, anh khóc.
Mẹ anh cũng khóc.
Bữa cơm đoàn tụ hôm đó chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ có bát cơm trắng, ít rau và món cá quen thuộc.
Nhưng với người lính, đó là bữa cơm ngon nhất cuộc đời.
Anh kể chuyện chiến trường.
Mẹ không hỏi nhiều.
Bà chỉ muốn biết:
“Đồng đội con còn ai?”
Anh im lặng.
Rồi kể tên từng người.
Có những cái tên người mẹ chưa từng nghe.
Nhưng từ hôm đó, họ trở thành những cái tên mà bà nhớ.
Bởi con trai bà trở về được là nhờ có những người đã cùng nó chiến đấu.
Và với bà, những người không trở về cũng là những người con.
Chiến tranh kết thúc.
Người lính trở về với mẹ.
Nhưng trong lòng anh vẫn mang theo cả một thế hệ đã nằm lại phía sau.
Đó là lý do những người từng đi qua thời hoa lửa thường không bao giờ quên hai chữ “đồng đội”.



