Khi người mẹ chỉ còn lại ký ức
# Nguyễn Thị Mười – Khi người mẹ chỉ còn lại ký ức Mái nhà của một người mẹ có thể vẫn còn nguyên, nhưng nếu người con duy nhất không trở về, nơi ấy sẽ mãi mãi thiếu đi một bóng hình. Mẹ Nguyễn Thị Mười đã trải qua nỗi mất mát ấy. Mẹ có một người con duy nhất là Trương Hùng. Từ khi con còn thơ bé, Mẹ đã dành trọn tình thương để nuôi dưỡng và chở che. Đối với Mẹ, con không chỉ là máu thịt mà còn là niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời. Những ngày tháng bình yên ấy không kéo dài. Chiến tranh khiến biết bao người con phải rời quê hương. Trương Hùng cũng khoác lên mình màu áo người lính và lên đường. Người mẹ nào tiễn con cũng mong con trở về. Mẹ Nguyễn Thị Mười cũng vậy. Nhưng chiến tranh đã không trả lại cho Mẹ người con duy nhất. Trương Hùng đã anh dũng hy sinh. Từ đó, Mẹ chỉ còn lại những kỷ niệm. Những kỷ niệm tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại trở thành điều quý giá nhất: một dáng người, một tiếng nói, một bữa cơm, một lần con gọi mẹ. Thời gian có thể trôi qua, nhưng tình mẫu tử không bao giờ mất đi. Mỗi khi nhắc đến con, có lẽ trong lòng Mẹ vẫn có cả niềm thương nhớ lẫn tự hào. Thương vì con đã ra đi quá sớm. Tự hào vì con đã chọn con đường cống hiến cho quê hương, đất nước. Mẹ Nguyễn Thị Mười là một trong những người mẹ đã biến mất mát riêng thành niềm tự hào chung của dân tộc. Câu chuyện của Mẹ nhắc chúng ta rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ “hòa bình” là biết bao cuộc chia ly, biết bao người con nằm lại và biết bao người mẹ sống cả đời với nỗi nhớ. Xin tri ân Mẹ. Xin nhớ về liệt sĩ Trương Hùng. Và xin trân trọng từng ngày bình yên mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng những hy sinh không thể đo đếm.
Nguyễn Thị Mười – Khi người mẹ chỉ còn lại ký ức
Mái nhà của một người mẹ có thể vẫn còn nguyên, nhưng nếu người con duy nhất không trở về, nơi ấy sẽ mãi mãi thiếu đi một bóng hình.
Mẹ Nguyễn Thị Mười đã trải qua nỗi mất mát ấy.
Mẹ có một người con duy nhất là Trương Hùng. Từ khi con còn thơ bé, Mẹ đã dành trọn tình thương để nuôi dưỡng và chở che. Đối với Mẹ, con không chỉ là máu thịt mà còn là niềm hy vọng lớn nhất của cuộc đời.
Những ngày tháng bình yên ấy không kéo dài.
Chiến tranh khiến biết bao người con phải rời quê hương. Trương Hùng cũng khoác lên mình màu áo người lính và lên đường.
Người mẹ nào tiễn con cũng mong con trở về. Mẹ Nguyễn Thị Mười cũng vậy.
Nhưng chiến tranh đã không trả lại cho Mẹ người con duy nhất.
Trương Hùng đã anh dũng hy sinh.
Từ đó, Mẹ chỉ còn lại những kỷ niệm. Những kỷ niệm tưởng như rất nhỏ bé nhưng lại trở thành điều quý giá nhất: một dáng người, một tiếng nói, một bữa cơm, một lần con gọi mẹ.
Thời gian có thể trôi qua, nhưng tình mẫu tử không bao giờ mất đi.
Mỗi khi nhắc đến con, có lẽ trong lòng Mẹ vẫn có cả niềm thương nhớ lẫn tự hào. Thương vì con đã ra đi quá sớm. Tự hào vì con đã chọn con đường cống hiến cho quê hương, đất nước.
Mẹ Nguyễn Thị Mười là một trong những người mẹ đã biến mất mát riêng thành niềm tự hào chung của dân tộc.
Câu chuyện của Mẹ nhắc chúng ta rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ “hòa bình” là biết bao cuộc chia ly, biết bao người con nằm lại và biết bao người mẹ sống cả đời với nỗi nhớ.
Xin tri ân Mẹ.
Xin nhớ về liệt sĩ Trương Hùng.
Và xin trân trọng từng ngày bình yên mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng những hy sinh không thể đo đếm.



