Bài viết

Khi người ta nhàn rỗi

Thế là đã hoàn thành xây dựng doanh trại và công sự, đại đội được lênh tiếp tục ở lại cắm chốt tại đỉnh 559, doanh trại chính ở giông đồi cách đỉnh khoảng 150 m, toàn tuyến có 6 điểm chốt, mỗi điểm 3 người mỗi đợt 1 tuần chỉ việc ăn và gác cảnh giới. Ôi sướng quá suốt ngày 3 người chơi tiến lên và ăn với ngủ… một thời gian chơi tiến lên thiếu chân chơi mãi nó cũng chán, đi lại loanh quanh thì sợ mìn, bẫy lựu đạn, cứ thế sự buồn chán nó sông tới ầm ầm… thế rồi cũng tìm được trò tiêu khiển hữu ích

Tây Ninh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thế là đã hoàn thành xây dựng doanh trại và công sự, đại đội được lênh tiếp tục ở lại cắm chốt tại đỉnh 559, doanh trại chính ở giông đồi cách đỉnh khoảng 150 m, toàn tuyến có 6 điểm chốt, mỗi điểm 3 người mỗi đợt 1 tuần chỉ việc ăn và gác cảnh giới. Ôi sướng quá suốt ngày 3 người chơi tiến lên và ăn với ngủ… một thời gian chơi tiến lên thiếu chân chơi mãi nó cũng chán, đi lại loanh quanh thì sợ mìn, bẫy lựu đạn, cứ thế sự buồn chán nó sông tới ầm ầm… thế rồi cũng tìm được trò tiêu khiển hữu ích: Vào lúc trước đợt lên chốt nhóm mua được thuốc Lào Vĩnh bảo hảo hạng, với lại vầu, trúc có sẵn nên các mẹ thành viên trong tổ chốt tổ chức cuộc thi làm điếu cày có thưởng, có mấy ngày mà khoảng 50 sản phẩm đã được ứng tuyển với chất lượng: lõ điếu kêu ròn, thông thoáng, đượm khói, tầm điếu hoa văn sinh động tham gia cuộc thi.… rồi đúng lúc buồn nhất thì có báo văn nghệ quân đội, đọc bài của tác giả Chu Lai một tháng trời Vẫn thấy hay như lần đọc đầu tiên.(Nội dung bài đó viết về mối tình của hai người lính, lâu quá không nhớ nội dung chi tiết). Qua mấy năm đời quân ngũ thì việc hành quân, làm việc vất vả mệt 1, cắm chốt thì mệt và vất vả gấp đôi lần…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn