Khi Nguyễn Ái Quốc tìm thấy con đường cho dân tộc
NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Khi Nguyễn Ái Quốc tìm thấy con đường cho dân tộc
Trong hành trình tìm đường cứu nước, có một thời khắc mang ý nghĩa bước ngoặt đối với Nguyễn Ái Quốc. Đó là khi Người tiếp cận tư tưởng của V.I. Lênin về vấn đề dân tộc và thuộc địa vào năm 1920.
Trước đó, Nguyễn Ái Quốc đã trải qua nhiều năm sống và hoạt động ở nước ngoài. Người chứng kiến cuộc sống của những người lao động tại nhiều quốc gia, nghiên cứu các cuộc cách mạng và không ngừng tìm câu trả lời cho vận mệnh Việt Nam. Người hiểu rằng nhân dân Việt Nam cần độc lập, nhưng câu hỏi khó nhất vẫn là: phải đi bằng con đường nào?
Khi đọc bản “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa” của Lênin đăng trên báo L'Humanité, Nguyễn Ái Quốc đặc biệt chú ý đến vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa. Sau này, Người kể lại rằng những luận điểm ấy đã làm mình rất xúc động, phấn khởi và sáng tỏ.
Cuối năm 1920, tại Đại hội Tours của Đảng Xã hội Pháp, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành việc gia nhập Quốc tế Cộng sản và tham gia thành lập Đảng Cộng sản Pháp. Từ một người yêu nước đang tìm kiếm con đường giải phóng dân tộc, Nguyễn Ái Quốc từng bước xác định con đường cách mạng phù hợp với Việt Nam.
Đây không đơn thuần là câu chuyện về việc đọc một tài liệu hay tham dự một đại hội. Đằng sau đó là gần một thập kỷ đi, quan sát, lao động, học hỏi, suy nghĩ và kiểm nghiệm thực tế.
Chính vì vậy, câu chuyện của Nguyễn Ái Quốc mang đến một bài học rất gần gũi với tuổi trẻ: muốn tìm được câu trả lời đúng cho một vấn đề lớn, đôi khi chúng ta phải kiên trì học tập trong một thời gian rất dài.
Tri thức chỉ thật sự có giá trị khi nó giúp con người tìm ra con đường để hành động và đem những điều mình hiểu biết phục vụ cộng đồng, quê hương và Tổ quốc.



