Khi nhận biết không còn trung tâm quy chiếu
Anh từng hiểu mọi thứ thông qua một điểm tựa: chính mình.
Mọi trải nghiệm đều được đo bằng cảm nhận cá nhân, mọi suy nghĩ đều quy về “tôi”.
Nhưng khi quan sát sâu hơn, anh nhận ra “trung tâm” ấy không ổn định.
Nó thay đổi theo cảm xúc, theo hoàn cảnh, theo ký ức.
Không có một điểm cố định để mọi thứ xoay quanh.
Khi trung tâm tan đi, nhận biết không biến mất.
Nó chỉ không còn thuộc về một ai.
Và chính trong trạng thái đó, trải nghiệm trở nên rộng hơn, không bị thu hẹp vào một góc nhìn cá nhân.



