KHI NHÂN DÂN GỌI TÊN NGƯỜI ANH HÙNG
Ở vùng Gò Công những năm chống Pháp, mỗi khi quân giặc xuất hiện, tin tức thường được truyền đi rất nhanh.
“Quân Bình Tây sắp đến!”
Chỉ một câu nói cũng đủ làm lòng người thêm vững tin.
Trương Định không phải một vị tướng xuất thân từ hoàng cung hay được bao quanh bởi đội quân chính quy hùng hậu. Lực lượng của ông phần lớn là những người dân yêu nước, những người nông dân bỏ ruộng đồng, mang theo lòng căm thù giặc để đứng vào hàng ngũ nghĩa quân.
Ông hiểu người dân cần gì. Họ cần một người dám đứng trước họ khi nguy hiểm đến. Họ cần một người không bỏ họ khi tình thế trở nên khó khăn.
Vì thế, Trương Định luôn được nhân dân che chở, cung cấp lương thực, tin tức và giúp đỡ nghĩa quân.
Có những đêm nghĩa quân phải di chuyển trong im lặng. Có những ngày phải đối mặt với quân địch đông hơn nhiều lần. Nhưng mỗi khi nghe tin Trương Định còn ở lại chiến đấu, tinh thần của nhân dân lại được củng cố.
Người dân gọi ông bằng nhiều cách, nhưng trong tất cả những tiếng gọi ấy đều có chung một điều: niềm tin.
Trương Định đã chứng minh rằng một vị tướng có thể mạnh không chỉ nhờ vũ khí, mà còn nhờ sự đồng lòng của nhân dân.


