KHI NHÂN DÂN LÀ CHỖ DỰA VỮNG CHẮC NHẤT
Trong trận đánh giữ làng năm 1964, sức mạnh quyết định không chỉ đến từ súng đạn, mà từ chính nhân dân – những con người bình dị đã trở thành hậu phương và tiền tuyến vững chắc nhất.
Trong suốt những năm tháng chiến tranh, ông Võ Ngọc Thanh luôn tin vào một điều giản dị: muốn thắng trận, phải dựa vào dân. Niềm tin ấy không phải là khẩu hiệu, mà được hun đúc từ chính những trải nghiệm sống còn của ông và đồng đội.
Trận đánh ở làng Thủy Triều là minh chứng rõ ràng nhất.
Ngay từ khi tổ công tác về bám làng, dân làng đã trở thành chỗ dựa không thể thiếu. Họ che chở, nuôi giấu, tiếp tế, cảnh giới. Không ai được phát lệnh, nhưng ai cũng tự nguyện tham gia bằng cách của mình.
“Có cụ già ngoài bảy mươi vẫn xin được ngồi đầu làng để nghe động tĩnh”, ông Thanh nhớ lại.
“Có chị em phụ nữ đào hào suốt đêm, ban ngày lại đi làm như không có chuyện gì”.
Khi trận đánh nổ ra, nhân dân không rút lui khỏi làng. Họ bám trụ trong hầm, sẵn sàng hỗ trợ khi cần. Có người đưa thương binh xuống hầm, có người chuyền đạn trong làn đạn pháo, có người làm nhiệm vụ liên lạc.
Sự bình tĩnh và chủ động của nhân dân đã tiếp thêm sức mạnh cho bộ đội và du kích. Trong những lúc ác liệt nhất, chỉ cần nghe tiếng gọi khẽ của dân báo động, lực lượng ta đã kịp thời chuyển vị trí, tránh được tổn thất.
“Không có dân, chắc chắn chúng tôi không trụ nổi”, ông Thanh khẳng định.
Sau chiến thắng, khi thu được số lượng lớn vũ khí, chính nhân dân là người trực tiếp cùng bộ đội vận chuyển về Huyện đội. Cả làng cùng góp sức, người gánh, người khiêng, người cảnh giới.
Niềm vui chiến thắng lan tỏa khắp làng, nhưng điều đọng lại sâu sắc nhất trong ông Thanh không chỉ là chiến công, mà là tình quân – dân keo sơn. Đó là sức mạnh vô hình nhưng bền bỉ, giúp làng Thủy Triều đứng vững trước mọi thử thách.
“Nếu hỏi điều gì quý nhất trong chiến tranh”, ông Thanh trầm ngâm, “thì đó chính là lòng dân”.



