Khi nhiệm vụ gọi tên tuổi trẻ
Câu chuyện ghi lại những ký ức chân thực về các nhiệm vụ mà lực lượng Thanh niên xung phong đã đảm nhận trong thời chiến và thời bình. Qua lời kể giản dị mà sâu sắc của nhân chứng, tinh thần xung phong, trách nhiệm và lòng yêu nước được truyền lại cho thế hệ trẻ hôm nay.
Bác nói rằng, trong cuộc đời mỗi người, sẽ có một thời khắc khi “nhiệm vụ” trở thành điều thiêng liêng nhất.
Với bác và thế hệ của mình, đó là những năm tháng khoác trên vai màu áo Thanh niên xung phong.
“Ngày ấy, chúng tôi không chọn việc nhẹ. Chúng tôi nhận việc khó.”
Nhiệm vụ đầu tiên là mở đường. Con đường nhỏ giữa núi rừng phải được mở rộng để xe có thể đi qua. Đất đá, mồ hôi và cả những vết chai sần trên tay là điều quen thuộc.
Rồi đến nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Mỗi khi tuyến đường bị hư hại, lực lượng Thanh niên xung phong phải có mặt kịp thời để khắc phục. Không quản ngày đêm, không quản thời tiết.
“Có những đêm chúng tôi làm việc đến khi trời hửng sáng. Mệt rã rời, nhưng nhìn thấy đoàn xe tiếp tục lăn bánh là mọi mệt mỏi tan biến.”
Ngoài ra còn có nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vật tư; hỗ trợ nhân dân di dời; tham gia khắc phục hậu quả sau những trận thiên tai. Mỗi công việc đều góp phần giữ vững hậu phương, tiếp sức cho tiền tuyến.
Sau hòa bình, tưởng rằng sẽ được nghỉ ngơi, nhưng nhiệm vụ lại chuyển sang một hình thức khác. Thanh niên xung phong tiếp tục khai hoang, làm kinh tế, xây dựng vùng mới. Từ chiến trường trở về, họ lại xung phong trên mặt trận lao động.
Bác nói:
“Nhiệm vụ của chúng tôi khi đó là giữ cho đất nước không ngừng tiến lên, dù trong hoàn cảnh nào.”
Rồi bác nhìn chúng tôi – những người trẻ của hôm nay – ánh mắt đầy kỳ vọng:
“Các cháu không còn phải san lấp hố bom, nhưng có thể phải san lấp những hạn chế của bản thân. Không phải mở đường giữa rừng, nhưng phải mở đường tri thức cho chính mình. Không phải giữ mạch giao thông, nhưng phải giữ mạch truyền thống.”
Lời nói ấy như một lời nhắc nhở sâu sắc.
Bởi mỗi thời đại đều có nhiệm vụ riêng.
Tuổi trẻ không phải để đứng ngoài thử thách.
Tuổi trẻ là để dấn thân.
Khi nhiệm vụ gọi tên, thế hệ đi trước đã không chần chừ.
Và hôm nay, khi nhiệm vụ của thời đại mới đang mở ra,
chúng tôi hiểu rằng mình cũng không thể đứng ngoài.
Ngọn lửa năm xưa không chỉ là ký ức.
Đó là trách nhiệm.
Là lời nhắn gửi.
Là sự tiếp nối.
Và khi thế hệ trẻ biết sống vì mục tiêu chung,
biết đặt lợi ích của quê hương, đất nước lên trên lợi ích cá nhân,
thì tinh thần Thanh niên xung phong sẽ còn mãi.



