Bài viết

KHI NHỮNG CÔ GÁI NGƯ THỦY RA TRẬN

KHI NHỮNG CÔ GÁI NGƯ THỦY RA TRẬN

Quảng Trị12/08/2026Chi đoàn Trường TH&THCS số 1 Ngư Thuỷ (Đoàn Xã Sen Ngư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHI NHỮNG CÔ GÁI NGƯ THỦY RA TRẬN

Một câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và khát vọng hòa bình

Có một thời, trên vùng biển Ngư Thủy, mỗi khi nhìn thấy tàu chiến ngoài khơi, người ta không chỉ nghĩ đến hiểm nguy.

Họ còn nghĩ đến những cô gái đang đứng bên những khẩu pháo.

Những cô gái ấy còn rất trẻ.

Họ từng là những người con gái của làng biển, quen với công việc lao động, quen với những buổi sáng ra đồng, những ngày theo gia đình làm biển.

Nhưng chiến tranh đã khiến họ trở thành những người lính.

Họ là những nữ pháo thủ của Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy, đơn vị được thành lập ngày 20-11-1967 với 37 nữ dân quân địa phương và bốn khẩu pháo 85 ly. (nhandan.vn)


1. Khi quê hương gọi tên

Không ai biết trước chiến tranh sẽ đến với mình như thế nào.

Nhưng những cô gái Ngư Thủy đã chứng kiến chiến tranh ngay trên quê hương.

Tiếng máy bay trên bầu trời.

Tiếng bom vọng xuống.

Những trận địa được dựng lên.

Những người thân lên đường.

Những ngày bình yên dần trở thành xa xỉ.

Và họ hiểu:

Quê hương đang cần họ.


2. Những cô gái tuổi đôi mươi

Điều khiến câu chuyện về “Xê gái” trở nên đặc biệt là tuổi đời của họ.

Nhiều người còn rất trẻ.

Một số tư liệu ghi nhận lực lượng ban đầu chủ yếu ở độ tuổi 18–20. (nhandan.vn)

Đó là tuổi của những ước mơ.

Tuổi của những tình bạn.

Tuổi của những ngày tháng đáng lẽ phải bình yên.

Nhưng họ lại phải học cách chiến đấu.


3. Một đơn vị đặc biệt

Ngày 20-11-1967, Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy chính thức được thành lập.

Đây là một đơn vị rất đặc biệt.

Bởi lực lượng chủ yếu là nữ.

Và nhiệm vụ của họ là sử dụng pháo binh để chiến đấu với tàu chiến đối phương ngoài biển.


4. Bốn khẩu pháo 85 ly

Bốn khẩu pháo trở thành người bạn đồng hành của những cô gái.

Ban đầu, việc làm chủ những khẩu pháo nặng không hề dễ dàng.

Nhưng họ học từng bước.

Từng thao tác.

Từng vị trí.

Từng mệnh lệnh.

Và từng ngày, họ trở nên thành thạo hơn.


5. Họ học cách làm chủ nỗi sợ

Có lẽ bài học khó nhất không phải cách sử dụng pháo.

Mà là cách chiến thắng chính mình.

Bởi người lính phải đối mặt với nỗi sợ.

Tiếng bom.

Tiếng máy bay.

Tiếng pháo.

Tất cả đều có thể khiến con người run sợ.

Nhưng những cô gái Ngư Thủy đã học cách bình tĩnh.


6. Biển trở thành thao trường

Mục tiêu của họ nằm ngoài biển.

Vì vậy, biển trở thành thao trường.

Những con sóng.

Những chiếc thuyền.

Những cơn gió.

Tất cả trở thành một phần của bài học.

Họ phải hiểu biển để chiến đấu trên biển.


7. Sự sáng tạo của những cô gái

Không có đầy đủ phương tiện huấn luyện hiện đại.

Họ tìm cách tận dụng những gì mình có.

Một chiếc mảng.

Một khoảng biển.

Một mục tiêu di động.

Và những khẩu pháo.

Từ những điều đơn sơ ấy, họ tạo ra một phương pháp luyện tập phù hợp với thực tế chiến đấu.


8. Ngày ra trận

Rồi ngày họ chờ đợi cũng đến.

Ngày 7-2-1968.

Mục tiêu thật xuất hiện.

Đây là thời khắc mà tất cả những gì họ đã học phải được biến thành hành động.

Không còn là tập luyện.

Không còn là thử nghiệm.

Đây là chiến đấu.


9. Trận đánh đầu tiên

Theo tư liệu VietnamPlus, trong trận đánh ngày 7-2-1968, các nữ pháo thủ Ngư Thủy đã sử dụng 48 viên đạn và bắn trúng tàu chiến số hiệu 013 của Mỹ. (mega.vietnamplus.vn)

Đó là chiến công đầu tiên.

Nhưng đối với những cô gái đứng bên khẩu pháo, đó còn là một thử thách sống còn.


10. Khoảnh khắc khai hỏa

Mệnh lệnh vang lên.

Pháo được chỉnh hướng.

Mục tiêu nằm trong tầm bắn.

Rồi tiếng pháo vang lên.

Trong khoảnh khắc ấy, những cô gái tuổi đôi mươi đã bước qua ranh giới giữa người dân và người lính.


11. Khi trận địa bị đánh phá

Đối phương nhanh chóng phát hiện vị trí trận địa.

Bom và pháo bắt đầu trút xuống.

Khói bụi phủ kín.

Nhưng các nữ pháo thủ không rời vị trí.

Họ tiếp tục bám trận địa.


12. Bám trận địa là bám quê hương

Hai chữ “bám trận địa” có thể rất ngắn.

Nhưng đằng sau đó là cả một tinh thần.

Bám trận địa nghĩa là:

Không bỏ nhiệm vụ.

Không bỏ đồng đội.

Không bỏ quê hương.

Và không đầu hàng trước nguy hiểm.


13. Chiến công không phải điểm kết thúc

Sau chiến thắng đầu tiên, “Xê gái” không dừng lại.

Những trận đánh tiếp tục.

Theo Báo Nhân Dân, trong quá trình chiến đấu, đơn vị đã tám lần bắn cháy tàu chiến Mỹ. (nhandan.vn)

Mỗi trận đánh là một lần thử thách.

Và mỗi lần thử thách lại tạo nên những con người trưởng thành hơn.


14. Những người con gái không chỉ biết cầm pháo

Họ còn biết chăm sóc đồng đội.

Biết tổ chức hậu cần.

Biết giúp đỡ nhau.

Biết động viên nhau sau những giờ phút căng thẳng.

Họ không chỉ là những pháo thủ.

Họ là một tập thể gắn bó.


15. Tình đồng đội

Có lẽ đó là thứ quý giá nhất mà chiến tranh để lại.

Những người cùng sống chết bên nhau sẽ khó có thể quên nhau.

Một ánh mắt.

Một lời gọi.

Một bàn tay nắm lấy nhau.

Những điều nhỏ bé ấy có thể trở thành điểm tựa trong những thời khắc khắc nghiệt nhất.


16. Khi đồng đội bị thương

Có những nữ pháo thủ bị thương trong chiến đấu.

Nhưng nhiều người vẫn muốn tiếp tục làm nhiệm vụ.

Tinh thần ấy cho thấy họ không coi mình là những người đặc biệt.

Họ chỉ nghĩ đơn giản:

Đồng đội còn ở đó, mình phải ở đó.


17. Những người hy sinh

Bên cạnh những chiến công là những mất mát.

Có người không trở về.

Có gia đình mất đi người con gái.

Có những người bạn mất đi người bạn thân.

Vì vậy, mỗi khi nhắc đến “Xê gái”, cần nhớ rằng phía sau hào quang của danh hiệu Anh hùng là sự hy sinh rất thật.


18. Bác Hồ gửi thư khen

Năm 1968, đơn vị được Bác Hồ gửi thư khen.

Đối với những cô gái trẻ, đó là niềm động viên vô cùng lớn. (nhandan.vn)

Họ biết rằng những gì mình làm đã được đất nước ghi nhận.


19. Niềm tự hào của quê hương

Không chỉ chiến công được ghi nhận.

Tên tuổi Ngư Thủy cũng được biết đến rộng rãi hơn.

Một vùng quê ven biển trở thành nơi nhắc nhớ về những người phụ nữ anh hùng.


20. Ngày được phong tặng danh hiệu Anh hùng

Ngày 25-8-1970, Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (nhandan.vn)

Đó là một dấu mốc lớn.

Nhưng danh hiệu không làm họ thay đổi.

Họ vẫn là những người phụ nữ bình dị của quê hương.


21. Người anh hùng trong đời thường

Đây là điều rất đẹp.

Người từng đứng bên khẩu pháo có thể trở về làm mẹ.

Người từng đối mặt với tàu chiến có thể trở về chăm sóc gia đình.

Người từng được cả nước biết đến có thể sống rất giản dị.

Anh hùng không nhất thiết phải sống khác người.


22. Sau chiến tranh

Đơn vị hoạt động khoảng mười năm và giải thể năm 1977. (nhandan.vn)

Những nữ pháo thủ trở lại cuộc sống bình thường.

Nhưng những năm tháng chiến tranh vẫn ở trong ký ức.


23. Khi khẩu pháo im tiếng

Có lẽ khoảnh khắc khẩu pháo im tiếng cũng là khoảnh khắc họ cảm nhận rõ nhất giá trị của hòa bình.

Không còn tiếng báo động.

Không còn phải chạy xuống hầm.

Không còn những đêm chờ đợi.

Cuộc sống bình thường trở thành một điều vô cùng quý giá.


24. Những người mẹ của hòa bình

Nhiều nữ pháo thủ sau này trở thành những người mẹ.

Họ nuôi con.

Chăm sóc gia đình.

Xây dựng cuộc sống.

Có thể họ ít kể về chiến tranh.

Nhưng chính cuộc đời họ đã là một bài học.


25. Những mái tóc bạc

Ngày hôm nay, những cô gái năm xưa đã lớn tuổi.

Có người tóc bạc.

Có người bước đi chậm hơn.

Nhưng ký ức về những ngày ra trận vẫn còn nguyên.


26. Khi ký ức trở về

Chỉ cần một bức ảnh.

Một khẩu pháo.

Một địa danh.

Một cái tên.

Ký ức có thể trở lại.

Họ lại nhớ những ngày tuổi trẻ.

Nhớ đồng đội.

Nhớ trận địa.

Nhớ biển.


27. Lịch sử sống trong ký ức

Lịch sử không chỉ nằm trong những cuốn sách.

Lịch sử còn nằm trong ký ức của nhân chứng.

Trong lời kể của người già.

Trong những bức ảnh cũ.

Trong những địa danh.

Và trong những câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.


28. Vì sao thế hệ trẻ cần biết?

Bởi nếu không biết quá khứ, chúng ta sẽ khó hiểu giá trị của hiện tại.

Một lớp học bình yên.

Một con đường không bom đạn.

Một gia đình sum họp.

Tất cả đều trở nên quý giá hơn khi ta hiểu những gì cha ông đã trải qua.


29. Một bài học về lòng dũng cảm

Những nữ pháo thủ dạy chúng ta rằng:

Dũng cảm không phải là không sợ.

Dũng cảm là biết sợ nhưng vẫn làm điều đúng.

Họ từng rất trẻ.

Nhưng họ đã làm được những việc lớn lao.


30. Một bài học về trách nhiệm

Khi quê hương cần, họ nhận nhiệm vụ.

Không đổ lỗi.

Không trốn tránh.

Không bỏ cuộc.

Tinh thần trách nhiệm ấy vẫn có giá trị trong cuộc sống hôm nay.


31. Một bài học về đoàn kết

Một khẩu pháo cần nhiều người.

Một đơn vị cần tất cả thành viên.

Một quê hương cần sự chung sức của cộng đồng.

Đó là lý do câu chuyện “Xê gái” không chỉ là câu chuyện về những cá nhân anh hùng.

Đó là câu chuyện về sức mạnh của tập thể.


32. Một bài học về sự sáng tạo

Thiếu phương tiện không có nghĩa là không thể làm tốt.

Những nữ pháo thủ đã tận dụng những gì mình có để huấn luyện.

Họ tìm cách thích nghi.

Đó là tinh thần rất cần thiết trong xã hội hiện đại.


33. Ngư Thủy hôm nay

Ngư Thủy đã đổi thay.

Những con đường mới.

Những ngôi trường mới.

Những ngôi nhà mới.

Những thế hệ trẻ mới.

Nhưng ký ức về “Xê gái” vẫn là một phần của quê hương.


34. Biển vẫn xanh

Biển Ngư Thủy ngày nay không còn vang tiếng pháo.

Chỉ còn tiếng sóng.

Tiếng thuyền.

Tiếng người dân lao động.

Và tiếng trẻ em vui chơi.

Đó chính là tương lai mà những người lính năm xưa đã chiến đấu để bảo vệ.


35. Từ chiến trường đến lớp học

Một trong những cách tốt nhất để tri ân những nữ pháo thủ là đưa câu chuyện của họ vào giáo dục.

Học sinh có thể:

  • Tìm hiểu lịch sử đơn vị.

  • Sưu tầm ảnh tư liệu.

  • Phỏng vấn nhân chứng.

  • Thiết kế infographic.

  • Làm video.

  • Xây dựng bản đồ số.

  • Tổ chức triển lãm lịch sử địa phương.

  • Khi ấy, lịch sử không còn xa lạ.


    36. Một tiết học về quê hương

    Giáo viên có thể bắt đầu bằng một câu hỏi:

    “Nếu em 18 tuổi và quê hương đang bị tấn công, em sẽ làm gì?”

    Không cần một câu trả lời hoàn hảo.

    Chỉ cần học sinh suy nghĩ.

    Bởi từ câu hỏi ấy, các em sẽ hiểu hơn về những cô gái Ngư Thủy.


    37. Học để biết ơn

    Học lịch sử không chỉ để thi.

    Học lịch sử để hiểu.

    Hiểu để biết ơn.

    Biết ơn để sống có trách nhiệm.

    Và sống có trách nhiệm để xứng đáng với những gì thế hệ trước đã hy sinh.


    38. Những bông hoa thép

    “Xê gái” được nhắc đến như những bông hoa thép.

    Đó là một hình ảnh đẹp.

    Bởi họ là những người phụ nữ.

    Nhưng họ đã thể hiện ý chí thép.

    Họ đã nở hoa giữa những ngày tháng khắc nghiệt nhất.


    39. Những người con gái không lùi bước

    Có thể họ không biết rằng mình sẽ trở thành biểu tượng.

    Có thể họ chỉ nghĩ đơn giản rằng mình phải hoàn thành nhiệm vụ.

    Nhưng chính những hành động bình dị ấy đã tạo nên lịch sử.


    40. LỜI KẾT: KHI NHỮNG CÔ GÁI NGƯ THỦY RA TRẬN

    Khi những cô gái Ngư Thủy ra trận, họ mang theo rất nhiều thứ.

    Mang theo nỗi nhớ gia đình.

    Mang theo tình yêu quê hương.

    Mang theo tuổi trẻ.

    Mang theo những ước mơ chưa kịp thực hiện.

    Và mang theo trách nhiệm của những người con đối với mảnh đất mình sinh ra.

    Ngày 20-11-1967, 37 nữ dân quân trở thành những nữ pháo thủ của Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy. (nhandan.vn)

    Bốn khẩu pháo 85 ly trở thành vũ khí của họ.

    Ngày 7-2-1968, họ bước vào trận đánh đầu tiên.

    Tiếng pháo vang lên.

    Tàu chiến bị đánh trúng.

    Và tên tuổi “Xê gái” bắt đầu được biết đến rộng rãi. (mega.vietnamplus.vn)

    Sau đó là những trận đánh tiếp nối.

    Những chiến công tiếp nối.

    Những hy sinh tiếp nối.

    Năm 1968, Bác Hồ gửi thư khen.

    Ngày 25-8-1970, đơn vị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. (nhandan.vn)

    Nhưng câu chuyện không kết thúc ở những danh hiệu.

    Nó tiếp tục trong cuộc đời những người trở về.

    Họ trở lại làm mẹ.

    Làm vợ.

    Làm người lao động.

    Sống một cuộc đời bình dị.

    Nhưng mỗi khi nhắc đến tuổi trẻ, họ có thể kể:

    “Ngày ấy chúng tôi đã từng đứng bên khẩu pháo.”

    Và thế hệ hôm nay cần lắng nghe.

    Bởi trong câu nói giản dị ấy có cả một thời đại.

    Có những ngày tháng bom đạn.

    Có tình đồng đội.

    Có tuổi trẻ.

    Có hy sinh.

    Có chiến thắng.

    Và có khát vọng hòa bình.

    Ngày hôm nay, biển Ngư Thủy vẫn xanh.

    Những con thuyền vẫn ra khơi.

    Những đứa trẻ vẫn đến trường.

    Cuộc sống bình yên đang tiếp tục.

    Đó là câu trả lời đẹp nhất cho những người từng đứng bên khẩu pháo năm xưa.

    Họ chiến đấu để quê hương được sống.

    Họ hy sinh để thế hệ sau được bình yên.

    Vì vậy, mỗi khi nhắc đến Đại đội nữ pháo binh Ngư Thủy, chúng ta không chỉ nói:

    “Họ đã chiến đấu rất dũng cảm.”

    Mà hãy nói:

    “Chúng ta đang sống trong nền hòa bình mà họ đã góp phần bảo vệ.”

    Và hãy nhớ mãi hình ảnh ấy:

    Những cô gái tuổi đôi mươi.

    Đứng bên những khẩu pháo.

    Phía trước là biển.

    Phía sau là quê hương.

    Và trong trái tim họ là một niềm tin giản dị:

    QUÊ HƯƠNG CÒN GỌI – CHÚNG TÔI CÒN ĐỨNG LẠI.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn