Cựu Thanh niên xung phong

Khi Những Cuộc Chia Ly Trở Thành Vĩnh Biệt

**Lê Thị Nhàn – Khi Những Cuộc Chia Ly Trở Thành Vĩnh Biệt** Chiến tranh đã đi qua, nhưng những vết thương mà chiến tranh để lại trong lòng con người vẫn còn đó. Có những vết thương không nhìn thấy bằng mắt, không thể chữa lành bằng thuốc men và cũng không thể xóa nhòa bằng thời gian. Đó là nỗi đau của những người mẹ mất con. Mẹ Lê Thị Nhàn (sinh năm 1920 – đã từ trần) là một người mẹ đã trải qua nỗi đau ấy. Mẹ có ba người con là Huỳnh Hiếu, Huỳnh Hùng và Huỳnh Châu. Cả ba người con đều đã hy sinh vì Tổ quốc. Ngày các con lên đường, có lẽ mẹ vẫn mong một ngày được nhìn thấy các con trở về. Trong trái tim người mẹ, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, vẫn luôn tồn tại một niềm hy vọng nhỏ bé về ngày đoàn tụ. Nhưng rồi những cuộc chia ly trở thành vĩnh biệt. Ba người con lần lượt hy sinh. Mỗi tin báo tử là một lần trái tim mẹ đau thêm. Nỗi đau ấy cứ nối tiếp nỗi đau, để rồi cuối cùng mẹ phải sống với một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời. Nhưng mẹ đã không gục ngã. Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ nhớ con và lặng lẽ mang theo những kỷ niệm về các con. Mẹ không cần nói nhiều, bởi chính sự im lặng của mẹ đã nói lên tất cả. Đó là tiếng nói của tình mẫu tử. Một người mẹ có thể mất đi con mình nhưng không bao giờ mất đi tình yêu dành cho con. Những người con đã nằm xuống nhưng vẫn luôn hiện diện trong trái tim mẹ. Có lẽ mỗi ngày trôi qua, mẹ đều mang theo một phần ký ức về Huỳnh Hiếu, Huỳnh Hùng và Huỳnh Châu. Ba người con ấy không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng họ vẫn sống trong niềm tự hào của mẹ và trong ký ức của quê hương. Mẹ Lê Thị Nhàn không chỉ là người chịu mất mát. Mẹ còn là người đã góp phần tạo nên sức mạnh tinh thần cho cuộc chiến đấu của dân tộc. Bởi khi những người con lên đường, họ biết phía sau mình có một quê hương và những người mẹ. Và những người mẹ ấy, dù đau lòng, vẫn chấp nhận hy sinh vì nghĩa lớn. Đó chính là vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam. Ngày nay, chúng ta không còn phải sống trong cảnh chiến tranh, nhưng những câu chuyện như của mẹ vẫn

Hải Phòng23/08/2026Chi đoàn mẫu giáo (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Thị Nhàn – Khi Những Cuộc Chia Ly Trở Thành Vĩnh Biệt

Chiến tranh đã đi qua, nhưng những vết thương mà chiến tranh để lại trong lòng con người vẫn còn đó. Có những vết thương không nhìn thấy bằng mắt, không thể chữa lành bằng thuốc men và cũng không thể xóa nhòa bằng thời gian. Đó là nỗi đau của những người mẹ mất con.

Mẹ Lê Thị Nhàn (sinh năm 1920 – đã từ trần) là một người mẹ đã trải qua nỗi đau ấy. Mẹ có ba người con là Huỳnh Hiếu, Huỳnh Hùng và Huỳnh Châu. Cả ba người con đều đã hy sinh vì Tổ quốc.

Ngày các con lên đường, có lẽ mẹ vẫn mong một ngày được nhìn thấy các con trở về. Trong trái tim người mẹ, dù chiến tranh có khốc liệt đến đâu, vẫn luôn tồn tại một niềm hy vọng nhỏ bé về ngày đoàn tụ.

Nhưng rồi những cuộc chia ly trở thành vĩnh biệt.

Ba người con lần lượt hy sinh. Mỗi tin báo tử là một lần trái tim mẹ đau thêm. Nỗi đau ấy cứ nối tiếp nỗi đau, để rồi cuối cùng mẹ phải sống với một khoảng trống quá lớn trong cuộc đời.

Nhưng mẹ đã không gục ngã.

Mẹ lặng lẽ sống, lặng lẽ nhớ con và lặng lẽ mang theo những kỷ niệm về các con. Mẹ không cần nói nhiều, bởi chính sự im lặng của mẹ đã nói lên tất cả.

Đó là tiếng nói của tình mẫu tử.

Một người mẹ có thể mất đi con mình nhưng không bao giờ mất đi tình yêu dành cho con. Những người con đã nằm xuống nhưng vẫn luôn hiện diện trong trái tim mẹ.

Có lẽ mỗi ngày trôi qua, mẹ đều mang theo một phần ký ức về Huỳnh Hiếu, Huỳnh Hùng và Huỳnh Châu. Ba người con ấy không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng họ vẫn sống trong niềm tự hào của mẹ và trong ký ức của quê hương.

Mẹ Lê Thị Nhàn không chỉ là người chịu mất mát. Mẹ còn là người đã góp phần tạo nên sức mạnh tinh thần cho cuộc chiến đấu của dân tộc.

Bởi khi những người con lên đường, họ biết phía sau mình có một quê hương và những người mẹ. Và những người mẹ ấy, dù đau lòng, vẫn chấp nhận hy sinh vì nghĩa lớn.

Đó chính là vẻ đẹp của người mẹ Việt Nam.

Ngày nay, chúng ta không còn phải sống trong cảnh chiến tranh, nhưng những câu chuyện như của mẹ vẫn cần được kể lại. Bởi nếu không hiểu những mất mát của quá khứ, chúng ta sẽ khó có thể hiểu hết giá trị của hòa bình hôm nay.

Mẹ Lê Thị Nhàn đã dành cả cuộc đời để mang theo nỗi đau lặng lẽ. Nhưng từ nỗi đau ấy, một vẻ đẹp lớn lao đã được tỏa sáng: vẻ đẹp của lòng yêu nước và đức hy sinh.

Tên mẹ sẽ mãi được nhắc đến với lòng kính trọng. Bởi những cuộc chia ly mà mẹ trải qua tuy đau đớn, nhưng chính những hy sinh ấy đã góp phần làm nên ngày đoàn tụ của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn