KHI NHỮNG DẤU TÍCH CỦA QUÁ KHỨ VẪN CÒN Ở LẠI
Có những dấu tích của thời gian rồi sẽ phai mờ. Nhưng cũng có những dấu tích không thể biến mất, bởi chúng đã trở thành một phần của cuộc đời. Đối với người bệnh binh, sự ảnh hưởng ấy không chỉ được thể hiện bằng một con số trong hồ sơ, mà còn hiện diện trong cuộc sống qua từng ngày.
Bệnh binh Hồ Sỹ Phượng, người con của quê hương Tân Mai, là một trong những người có công được ghi nhận với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70%.
Đằng sau con số ấy là một điều rất đáng để chúng ta suy ngẫm.
Một tỷ lệ suy giảm khả năng lao động không thể kể hết câu chuyện về một con người. Nó chỉ là cách hồ sơ chính sách ghi nhận mức độ ảnh hưởng. Còn trong đời sống, đó là những điều cụ thể hơn rất nhiều: sức khỏe bị ảnh hưởng, khả năng lao động bị hạn chế và cuộc sống phải thích nghi với những thay đổi mà không phải ai cũng có thể nhìn thấy từ bên ngoài.
Bệnh binh cũng như nhiều người có công khác, mang theo những dấu tích của một thời đã qua. Nhưng điều đáng quý là họ vẫn tiếp tục hiện diện trong cuộc sống, vẫn là những người cha, người chồng, người ông, người hàng xóm và những người dân bình dị của quê hương.
Có lẽ chính sự bình dị ấy đôi khi khiến chúng ta quên mất rằng phía sau một cuộc sống tưởng như bình thường là cả một hành trình.
Một hành trình mà sức khỏe không còn nguyên vẹn.
Một hành trình phải làm quen với những giới hạn của bản thân.
Một hành trình mà nghị lực không phải là điều được thể hiện bằng những lời nói lớn lao, mà bằng việc kiên trì sống và vượt qua từng ngày.
Đó là điều đáng trân trọng ở những người có công.
Thời gian có thể đưa chiến tranh lùi xa, nhưng những ảnh hưởng mà chiến tranh để lại trên con người thì không phải lúc nào cũng biến mất cùng năm tháng. Chính vì thế, sự quan tâm đối với người có công không nên chỉ xuất hiện trong những dịp kỷ niệm. Lòng biết ơn cần được thể hiện bằng sự quan tâm thường xuyên, bằng thái độ trân trọng và bằng trách nhiệm của cộng đồng đối với những người đã có những đóng góp cho đất nước.
Với thế hệ trẻ, gặp gỡ và tìm hiểu về những người như bệnh binh Hồ Sỹ Phượng cũng là một cách để hiểu hơn về lịch sử. Không phải lịch sử khô cứng trong những trang sách, mà là lịch sử hiện diện trong chính những con người đang sống giữa quê hương.
Khi nhìn một người bệnh binh, chúng ta không chỉ nhìn vào tình trạng sức khỏe của họ. Hãy nhìn vào cả một cuộc đời phía sau. Hãy nghĩ đến những năm tháng đã qua, những điều họ đã cống hiến và những ảnh hưởng họ vẫn đang mang theo.
Để từ đó, hai chữ “tri ân” không chỉ còn là một khẩu hiệu.
Xin kính trọng và tri ân bệnh binh Hồ Sỹ Phượng. Tỷ lệ suy giảm khả năng lao động từ 61% đến 70% là một sự ghi nhận về những ảnh hưởng mà ông đang mang trên mình. Nhưng hơn cả một con số, đó là câu chuyện về nghị lực, về sự bền bỉ và về một người có công vẫn đang hiện diện giữa quê hương – lặng lẽ nhưng đáng trân trọng.


