Bài viết

Khi những điều đã nghe trở nên rõ ràng hơn

Nếu chỉ dừng lại ở việc lắng nghe, có lẽ lịch sử vẫn còn là những hình dung chưa trọn vẹn. Nhưng khi được trực tiếp đến các “địa chỉ đỏ”, mọi cảm nhận bỗng trở nên chân thực và rõ ràng hơn rất nhiều. Trong không gian trang nghiêm, chúng em tự nhiên nói khẽ lại, bước chân cũng chậm hơn. Không cần ai nhắc nhở, nhưng mỗi người đều ý thức được sự thiêng liêng của nơi mình đang đứng. Đứng trước di ảnh Bác, chúng em không nói gì. Nhưng chính sự im lặng ấy lại chứa đựng rất nhiều suy nghĩ. Một cảm gi

Đà Nẵng03/05/2026Đỗ Thị Thuỳ Chi (Trần Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu chỉ dừng lại ở việc lắng nghe, có lẽ lịch sử vẫn còn là những hình dung chưa trọn vẹn. Nhưng khi được trực tiếp đến các “địa chỉ đỏ”, mọi cảm nhận bỗng trở nên chân thực và rõ ràng hơn rất nhiều.

Trong không gian trang nghiêm, chúng em tự nhiên nói khẽ lại, bước chân cũng chậm hơn. Không cần ai nhắc nhở, nhưng mỗi người đều ý thức được sự thiêng liêng của nơi mình đang đứng.

Đứng trước di ảnh Bác, chúng em không nói gì. Nhưng chính sự im lặng ấy lại chứa đựng rất nhiều suy nghĩ. Một cảm giác vừa gần gũi, vừa thiêng liêng lan tỏa trong lòng mỗi người. Khi tận mắt nhìn thấy những hiện vật như chiếc mũ cũ, lá thư đã ố vàng, hay những bức ảnh đã ngả màu theo năm tháng, chúng em chợt nhận ra: lịch sử không còn là những điều trừu tượng nữa mà đó là những con người thật, những cuộc đời thật và những câu chuyện thật.

Đứng trước tượng đài, chúng em không còn nói nhiều như trước. Hình ảnh người mẹ Nguyễn Thị Thứ hiện lên thật gần gũi, nhưng cũng khiến chúng em suy nghĩ rất lâu. Đó không chỉ là một bức tượng vô tri, mà là biểu tượng của biết bao người mẹ Việt Nam đã tiễn con ra trận. Có những người mẹ đã chờ đợi trong hy vọng…Và cũng có những người mãi mãi không chờ được ngày con trở về. Có những mất mát không thể nhìn thấy hết bằng mắt, nhưng lại có thể cảm nhận rất rõ bằng trái tim. Khoảnh khắc ấy khiến chúng em lặng đi, và hiểu rằng: “Cuộc sống bình yên hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao hy sinh thầm lặng”.

Trước những dòng tên trên bia đá tại nhà ghi danh các AHLS xã Trà Liên, chúng em đứng lặng rất lâu. Mỗi cái tên là một con người. Một cuộc đời. Một câu chuyện.

Và có những cái tên, dù chúng em chưa từng biết, nhưng sẽ không bao giờ được phép quên.

Có những người ra đi khi còn rất trẻ. Có những ước mơ chưa kịp thực hiện. Nhưng tất cả đã chọn hy sinh. Lúc đó, chúng em không chỉ hiểu, mà còn cảm thấy mình cần phải sống tốt hơn, học tốt hơn – để xứng đáng với những điều ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn