KHI NHỮNG NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN CHO HỌC SINH
KHI NHỮNG NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN CHO HỌC SINH
KHI NHỮNG NGƯỜI LÍNH KỂ CHUYỆN CHO HỌC SINH
Một buổi sinh hoạt truyền thống.
Những người ngồi trước mặt các em học sinh không phải là những diễn viên.
Họ là những người từng đi qua chiến tranh.
Tóc đã bạc.
Bước chân đã chậm.
Nhưng ký ức vẫn còn nguyên.
Một cựu chiến binh kể về ngày nhập ngũ.
Một người kể về chiến trường Tây Nguyên.
Một người kể về ngày 30/4.
Một người kể về những đồng đội đã hy sinh.
Các em học sinh ngồi im lặng.
Những trang sách lịch sử vốn khô khan bỗng trở thành những câu chuyện có khuôn mặt, có giọng nói và có cảm xúc.
Một em hỏi:
“Bác có sợ không?”
Người lính cười.
“Có chứ. Nhưng lúc ấy đất nước cần thì mình phải đi.”
Câu trả lời rất ngắn.
Nhưng có lẽ đó chính là bài học lớn nhất.
Yêu nước không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng những điều lớn lao.
Đôi khi nó bắt đầu từ việc một người trẻ biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.
Những buổi kể chuyện như vậy đang giúp lịch sử đến gần hơn với thế hệ trẻ.
Câu chuyện được xây dựng từ hoạt động kể chuyện truyền thống của CCB Tuyên Quang cho học sinh.


