KHI NHỮNG NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA TRỞ VỀ
Chiến tranh rồi cũng đi qua. Những người lính năm nào trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống bình dị. Nhưng trong ký ức của họ vẫn còn đồng đội, đơn vị, những tháng ngày gian khổ và một thời tuổi trẻ không thể nào quên. 185 hội viên CCB Tiên Yên hôm nay chính là những người đang mang trong mình một phần ký ức ấy.
KHI NHỮNG NGƯỜI LÍNH NĂM XƯA TRỞ VỀ
Có một điều đặc biệt trong những câu chuyện về cựu chiến binh: họ thường không nói nhiều về mình.
Những năm tháng từng trải qua được nhắc lại bằng những câu chuyện ngắn, những cái tên đồng đội, một đơn vị, một địa danh.
Nhưng phía sau sự bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ.
Ông Hà Văn Thàng nhập ngũ từ tháng 1/1952.
Ông Nông Văn Nghiệp lên đường năm 1973, gắn với F559 và những năm tháng của tuyến đường Trường Sơn.
Ông Lục Thành Qủa có những năm tháng công tác tại Cục Hậu cần Quân đoàn 3.
Ông Hoàng Ngọc Chiếu gắn bó với Đồn Biên phòng Bình Đích.
Còn có những người phụ nữ như Trần Thị Sen, nhập ngũ tháng 10/1968, và Trần Thị Thủy, người nữ quân nhân có chuyên môn y tá, nhập ngũ năm 1980.
Những câu chuyện ấy khác nhau, nhưng đều có chung một khoảnh khắc: ngày lên đường.
Ngày ấy, họ còn trẻ.
Có người chưa kịp nghĩ nhiều về tương lai. Có người chỉ biết rằng khi Tổ quốc cần thì mình phải đi.
Rồi nhiều năm sau, họ trở về.
Có người tiếp tục làm ruộng, xây dựng gia đình. Có người tham gia công tác địa phương. Có người trở thành những hội viên Cựu chiến binh, cùng nhau giữ gìn tình đồng đội.
Thời gian đã phủ lên mái tóc họ màu trắng.
Nhưng khi kể về những năm tháng trong quân ngũ, ánh mắt của những người lính năm xưa vẫn mang một vẻ rất khác – như thể ở đâu đó trong ký ức, tuổi trẻ của họ vẫn còn nguyên.
Họ đã trở về từ chiến tranh, từ biên cương, từ những đơn vị năm nào. Và điều quý giá nhất họ mang về không chỉ là những kỷ niệm, mà còn là một bài học được viết bằng chính cuộc đời: biết trân trọng hòa bình, tình đồng đội và quê hương.
185 người, mỗi người một câu chuyện.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng những người từng đi qua thời ấy vẫn còn ở đây – để kể lại, để nhớ, và để thế hệ hôm nay hiểu rằng bình yên chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có.



