Bài viết

KHI NHỮNG NHÁT CUỐC DẦN NHẸ LẠI

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày gần đây, Trần Thị Hạnh nhận thấy công việc của đơn vị đã bớt căng thẳng hơn trước. Số điểm sạt lở mới giảm dần, những đoạn đường quan trọng cũng đã được thông tuyến cơ bản.

Trong một buổi sáng sớm, chị cùng đồng đội đi kiểm tra lại tuyến đường vừa được khôi phục. Không còn cảnh chạy vội trong mưa bom hay những lần phải tạm dừng khẩn cấp, thay vào đó là nhịp làm việc ổn định hơn.

Cây cối hai bên đường bắt đầu xanh trở lại. Những đoạn đất từng bị bom cày xới nay đã được san gọn, tạo thành con đường dần ổn định cho các đoàn xe qua lại.

Trong các giờ nghỉ ngắn, mọi người bắt đầu nói nhiều hơn về tương lai. Có người nhắc đến ngày trở về quê, có người nghĩ về công việc mới sau chiến tranh, tất cả đều mang theo niềm hy vọng rõ rệt.

Trần Thị Hạnh ít nói hơn, nhưng trong lòng cũng có những cảm xúc khó diễn tả. Con đường này đã gắn với tuổi trẻ của chị, với cả gian khổ, mồ hôi và những lần đối mặt hiểm nguy.

Một buổi chiều, chị đứng nhìn ánh nắng chiếu xuống đoạn đường vừa được gia cố. Không còn tiếng cuốc xẻng dồn dập như trước, chỉ còn sự yên tĩnh dần trở lại.

Chị hiểu rằng, hành trình của mình đang đi đến đoạn cuối, nhưng con đường này sẽ tiếp tục mang lại sự sống và kết nối cho những chặng đường phía sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI NHỮNG NHÁT CUỐC DẦN NHẸ LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa