Bài viết

KHI NHỮNG TRANG SÁCH KHÉP LẠI

Quảng Trị20/08/2026Đoàn phường Cai Lậy (Phường Cai Lậy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, chiến trường Quảng Trị bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều thanh niên đang ngồi trên ghế nhà trường đã quyết định xếp bút nghiên, lên đường ra trận.

Cựu chiến binh Phan Mậu Thiệp là một trong những người như vậy. Nhiều năm đã trôi qua nhưng ký ức về ngày rời mái trường vẫn còn in đậm trong tâm trí ông.

Tuổi trẻ của thế hệ ấy gắn với những lựa chọn rất khác hôm nay. Thay vì tiếp tục học tập, xây dựng tương lai cá nhân, họ khoác ba lô lên đường vì đất nước đang cần người.

Chiến trường Quảng Trị là nơi họ đối mặt với bom đạn, những trận pháo kích liên tục và nguy hiểm luôn ở phía trước.

Đối với một người trẻ, bước từ lớp học ra chiến trường là một sự thay đổi lớn. Nhưng những thanh niên ấy nhanh chóng thích nghi với cuộc sống quân ngũ.

Họ học cách hành quân, học cách chiến đấu, học cách chăm sóc đồng đội và học cách sống trong điều kiện thiếu thốn.

Điều đáng quý là sau hàng chục năm, Phan Mậu Thiệp vẫn nhớ những ngày tháng ấy.

Ông trở thành một nhân chứng của một thế hệ thanh niên Quảng Bình đã góp sức vào cuộc chiến đấu ở Quảng Trị.

Câu chuyện của ông đặc biệt phù hợp với thanh niên ngày nay. Bởi khi nhìn lại tuổi trẻ của những người đi trước, chúng ta càng hiểu rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm của mình.

Thế hệ trước đã hy sinh tuổi thanh xuân để giành độc lập.

Thế hệ hôm nay không còn phải ra chiến trường, nhưng vẫn có một “mặt trận” khác: học tập, lao động, sáng tạo, chuyển đổi số, xây dựng quê hương và bảo vệ những thành quả của hòa bình.

Xếp bút nghiên năm xưa là để bảo vệ Tổ quốc; cầm sách hôm nay cũng là để xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn