Cựu chiến binh

KHI NỖI NHỚ NHÀ ĐƯỢC GIẤU VÀO BALÔ

Người lính luôn nói về nhiệm vụ, về lý tưởng, nhưng sâu trong tim là nỗi nhớ nhà thầm lặng – thứ tình cảm họ giấu thật kỹ để đủ mạnh mẽ bước tiếp.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không có người lính nào ra trận mà không mang theo nỗi nhớ nhà. Nhưng trong chiến tranh, không phải lúc nào cũng có quyền nói ra điều đó. Với anh Phạm Hải Triều, những năm tháng ở chiến trường miền Nam, balô không chỉ đựng quần áo, lương khô, tài liệu mà còn là nơi cất giữ nỗi nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ những điều bình dị của cuộc sống thời bình.

Anh kể ngày mới vào Nam, mẹ anh dặn: “Ra đi vì Tổ quốc, nhưng lúc nào cũng nhớ giữ mình để còn ngày trở về”. Lời dặn ấy anh không mang theo như mệnh lệnh, mà như một hơi ấm. Nhưng trong suốt hành trình, anh hiếm khi dám nhắc đến hai chữ “quê nhà” trước đồng đội, bởi ai cũng vậy, ai cũng nhớ, ai cũng đau, nhưng đều phải gồng mình cứng rắn.

Trong balô của anh luôn có vài thứ anh giữ rất kỹ: một chiếc khăn tay cũ mẹ đưa trước khi đi, một tấm ảnh chụp chung với gia đình, và một lá thư anh chưa từng gửi vì không có điều kiện liên lạc. Những lúc đêm xuống, nằm trong hầm bí mật hay trong chiến khu, anh lôi những thứ ấy ra nhìn. Có khi chỉ vài phút thôi, bởi không dám để lòng mình mềm yếu quá lâu. Nhưng chỉ bấy nhiêu cũng đủ để tiếp thêm sức mạnh.

Nỗi nhớ nhà còn nằm trong những câu chuyện thầm thì giữa đồng đội. Có người kể về cánh đồng quê mình mùa lúa chín thơm mùi rơm mới. Có người nhớ tiếng con khóc đòi cha. Có người nhớ bếp lửa, nhớ dáng mẹ lom khom bên hiên nhà. Mỗi người một miền ký ức, kết thành sợi dây vô hình nối họ lại với cuộc đời bình thường mà chiến tranh đã tạm lấy đi.

Nhưng người lính không chỉ nhớ mà còn biết giấu nỗi nhớ ấy thật sâu. Khi nhiệm vụ đến, mọi cảm xúc riêng tư lập tức nhường chỗ cho trách nhiệm. Có lần đơn vị đang chuẩn bị làm nhiệm vụ quan trọng thì anh vừa nhận tin ngoài quê có người thân ốm nặng. Anh chỉ lặng đi giây lát, rồi lại siết chặt tay súng. Anh hiểu rằng lúc này đất nước cần mình hơn. Nỗi đau, nỗi nhớ chỉ biết cất lại trong balô, để rồi khi có thời gian, mới dám mở ra mà đối diện.

Sau ngày toàn thắng, anh trở về quê. Con đường làng vẫn đó, nhưng anh không còn là chàng trai năm xưa nữa. Khi ôm mẹ vào lòng, nỗi nhớ năm nào như ùa về. Anh nhìn lại balô đã sờn cũ – giờ không còn đạn, còn tài liệu nữa, mà chỉ còn những ký ức đầy nước mắt. Anh hiểu rằng, thứ nặng nhất trong balô người lính không phải là súng đạn, mà là tình gia đình và nỗi nhớ quê hương mà họ đã kiên cường giữ kín suốt những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn