Cựu chiến binh

KHI NỖI SỢ BỊ GIẤU SAU LÒNG CAN ĐẢM

Câu chuyện bóc tách tâm lý người lính trong chiến tranh: phía sau vẻ ngoài gan dạ, bình tĩnh là nỗi sợ rất con người – được giấu kín để bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhiều người vẫn nghĩ rằng người lính ra trận là những con người không biết sợ. Nhưng chỉ có những ai từng ở trong chiến tranh mới hiểu: người lính cũng sợ như bất kỳ ai, chỉ khác là họ không được phép để nỗi sợ lộ ra.

Tôi cũng vậy.

Trong những ngày đầu ra trận, mỗi khi nghe tiếng bom rít trên đầu, tim tôi vẫn đập loạn xạ. Có những đêm nằm trong hầm trú, tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình trong bóng tối. Tôi sợ. Sợ cái chết đến bất ngờ. Sợ mình không còn cơ hội trở về quê nhà. Nhưng tôi chưa bao giờ nói điều đó với ai.

Trong đơn vị, ai cũng cố tỏ ra bình thản. Chúng tôi đùa vui, kể chuyện quê, chuyện nhà để quên đi thực tại khốc liệt. Nhưng khi đối diện với trận đánh, khi bom nổ ngay sát bên, tôi biết nỗi sợ đang hiện diện trong từng người. Nó không ồn ào, không la hét, mà âm thầm bám riết lấy tâm trí.

Có một lần, đơn vị tôi được lệnh đánh chiếm một điểm cao. Địch bố trí hỏa lực rất mạnh. Trước giờ xuất kích, tôi ngồi kiểm tra lại súng đạn, tay run nhẹ. Tôi cố giấu sự run rẩy ấy bằng cách siết chặt dây quai mũ, hít sâu nhiều lần. Tôi không muốn đồng đội nhìn thấy mình sợ.

Khi tiến lên, đạn bắn tới tấp. Tôi cúi thấp người, vừa chạy vừa nghĩ: “Chỉ cần qua được đoạn này.” Trong đầu tôi không còn là lý tưởng lớn lao, mà chỉ là những suy nghĩ rất giản dị: còn sống, tiếp tục bước, không được dừng lại. Mỗi bước chân là một lần tôi phải thắng chính nỗi sợ của mình.

Có lúc, tôi muốn nằm rạp xuống đất, không nhúc nhích, mặc cho mọi thứ qua đi. Nhưng tôi nhìn thấy đồng đội phía trước vẫn tiến lên. Tôi hiểu rằng, nếu mình dừng lại, người phía sau sẽ gặp nguy hiểm. Chính suy nghĩ ấy khiến tôi đứng dậy, tiếp tục lao về phía trước.

Sau trận đánh, khi mọi việc tạm yên, tôi mới nhận ra lưng áo mình ướt đẫm mồ hôi. Tôi mệt đến mức không nói nổi một câu. Nhưng khi đồng đội vỗ vai tôi, nói rằng tôi đã rất gan dạ, tôi chỉ cười. Họ đâu biết rằng, phía sau lòng can đảm ấy là nỗi sợ vẫn còn nguyên vẹn.

Giờ đây, khi nhìn lại, tôi không xấu hổ vì đã từng sợ. Ngược lại, tôi thấy mình đã trưởng thành từ chính những nỗi sợ đó. Can đảm không phải là không sợ, mà là biết sợ nhưng vẫn bước tiếp. Và trong chiến tranh, có lẽ đó là điều khó khăn nhất mà người lính phải học.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn