Cựu chiến binh

Khi ông là người lính, khi ông là ông

Bài viết đối chiếu hai hình ảnh của cùng một con người: ông Phạm Văn Thợi trong vai trò người lính nơi chiến trường và trong vai trò người ông trong gia đình. Qua đó làm nổi bật sự chuyển hóa từ chiến tranh sang đời thường, từ kỷ luật thép sang tình thân ấm áp.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của tôi, ông có hai hình ảnh song song tồn tại. Một là người lính trong những câu chuyện chiến tranh – cứng cỏi, kiên cường, đối mặt với sinh tử. Hai là người ông trong đời sống thường ngày – hiền hậu, ít nói, luôn dành cho con cháu sự quan tâm lặng lẽ.

Khi ông là người lính, ông sống trong kỷ luật và trách nhiệm. Những quyết định ông đưa ra ở chiến trường gắn liền với sự sống còn của đồng đội. Ông kể rằng, khi đã ở trong vai trò ấy, không có chỗ cho sự do dự. Người lính phải biết đặt nhiệm vụ lên trên bản thân.

Hình ảnh người lính trong ông hiện lên qua những câu chuyện giữ chốt Ngọc Vân, qua những lần hành quân xuyên rừng, qua vết thương trên cánh tay trái. Đó là con người của chiến tranh – mạnh mẽ, ít bộc lộ cảm xúc, quen chịu đựng.

Nhưng khi trở về, ông là một người ông rất khác. Ông không áp đặt, không nghiêm khắc theo kiểu quân đội. Ông dành thời gian lắng nghe, quan sát và chờ đợi. Ông dạy cháu bằng những hành động nhỏ: nhường nhịn, giữ lời hứa, sống có trước có sau.

Khi ông là ông, chiến tranh dường như lùi xa, nhưng không biến mất. Nó âm thầm định hình cách ông yêu thương. Ông không chiều chuộng quá mức, cũng không trách mắng nặng lời. Ông hiểu giá trị của sự bình yên, nên luôn giữ cho gia đình một không khí nhẹ nhàng.

Tôi nhiều lần tự hỏi làm thế nào một con người từng đi qua bom đạn lại có thể trở nên hiền hậu đến vậy. Có lẽ chính vì đã chứng kiến quá nhiều mất mát, ông càng trân trọng những điều giản dị. Khi ông là ông, ông chọn cách bù đắp cho những năm tháng không được sống trọn vẹn trong gia đình.

Hai hình ảnh ấy không mâu thuẫn, mà bổ sung cho nhau. Người lính trong ông tạo nên sự vững vàng. Người ông trong ông mang lại sự ấm áp. Và chính sự kết hợp ấy đã tạo nên con người Phạm Văn Thợi – một người đã hoàn thành cả hai vai trò một cách trọn vẹn.

Với tôi, được lớn lên bên cạnh một người từng là lính và nay là ông là một may mắn. Tôi không chỉ được nghe kể về chiến tranh, mà còn được chứng kiến cách một con người bước ra khỏi chiến tranh để sống tử tế trong thời bình.

Khi ông là người lính, ông bảo vệ đất nước. Khi ông là ông, ông bảo vệ gia đình bằng tình yêu thương và những giá trị sống bền vững. Và trong cả hai vai trò ấy, ông đều làm tròn trách nhiệm của mình – lặng lẽ, không phô trương, nhưng sâu sắc và lâu dài.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn