KHÍ PHÁCH NGƯỜI CHIẾN THẮNG TRONG DINH QUẬN
Các cán bộ ở lại thực hiện nhiệm vụ bàn giao chính quyền cho đối phương theo điều khoản của Hiệp định Giơ-nê-vơ.
Sau khi lực lượng vũ trang và bộ đội chủ lực của huyện xuống tàu đi tập kết, tình hình xóm ấp tại Phú Quốc thay đổi chóng mặt. Giữa lúc phong trào cách mạng tưởng như chìm lắng trong sự phân hóa và khủng bố của kẻ thù, các cán bộ cốt cán như anh Năm Nhất và Bảy Lợi vẫn kiên định thực hiện nhiệm vụ theo đúng luật pháp quốc tế.
Hôm ấy, mang theo tư thế của những người đại diện cho chính nghĩa, anh Năm Nhất và anh Bảy Lợi bước vào dinh quận trưởng Phú Quốc. Dù lúc này quân đội cách mạng đã rút đi, nhưng các anh bước vào sào huyệt của kẻ thù với tư thế của người chiến thắng. Một tên lính cầm ngang súng chặn lại hỏi mục đích, Năm Nhất bình tĩnh trả lời rằng họ đến để bàn giao chính quyền theo đúng tinh thần của Hiệp định đã ký kết. Trong thâm tâm, anh tin rằng với 90% đất đai mà cách mạng đã làm chủ suốt chín năm qua giờ trao lại cho chúng mà không tốn một viên đạn, đối phương sẽ phải tiếp đón với thái độ trân trọng.
Tuy nhiên, sự thật diễn ra khác xa với lý lẽ của hòa bình. Quận trưởng Thông ngồi trước bàn lớn với thái độ gườm gườm khinh khi. Khi Năm Nhất vừa mới trình bày về việc quân đội phía Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã đi tập kết và yêu cầu phía quân đội liên hiệp Pháp tạm thời quản lý theo vĩ tuyến 17, tên quận trưởng đã cắt ngang lời một cách thô bạo: "Nói vậy đủ rồi. Tôi không có thời giờ nghe chuyện đó".
Ngay tối hôm đó, sự phản bội của đối phương hiện rõ. Do sự chỉ điểm của một đảng viên biến chất, Năm Nhất bị bắt ngay khi đang ngủ nhờ nhà người thân. Bọn phòng nhì mở đầu cuộc thẩm vấn bằng những trận đòn tra tấn dã man: từ trấn nước đến quay điện cho tới khi anh bất tỉnh. Chúng ném anh vào một buồng giam hẹp bằng kẽm, suốt ba ngày đêm không cho ăn uống. Dưới cái nắng thiêu đốt ban ngày và cái lạnh thấu xương ban đêm trong lồng sắt, Năm Nhất vẫn không hé môi khai báo bất cứ điều gì có hại cho tổ chức.
Sau khi được gia đình lo lót tiền và trình giấy chứng nhận đã thu nộp súng để được tha, Năm Nhất lại tiếp tục hoạt động. Anh bị bắt lại lần thứ hai cùng với các đồng chí Đắc và Tiễu. Những ngày nằm trong ngục tù hôi hám và khắc nghiệt đã giúp anh nhận thức rõ bộ mặt lật lọng của kẻ thù. Bằng sự mưu trí, anh đã vận động cả những người lính gác tù, kết hợp với các đợt đấu tranh từ bên ngoài để buộc chúng phải trả tự do. Bước chân ra khỏi cửa tù, anh không về nhà mà gói ghém quân trang, nói thầm với vợ một lời quyết tâm: "Từ nay trở đi anh bí mật ở trong rừng...". Cuộc đấu tranh của anh đã chuyển từ công khai sang bí mật, mở đầu cho một chương sử oanh liệt mới trên đảo.
Câu chuyện về đồng chí Năm Nhất là minh chứng hùng hồn cho bản lĩnh và khí tiết của người đảng viên cộng sản nơi đầu sóng ngọn gió.
Dù không có vũ khí trong tay, nhưng khi đại diện cho nhân dân và chính nghĩa, người chiến sĩ cách mạng vẫn có thể đứng thẳng người trước kẻ thù hống hách.
Những trận đòn trấn nước, quay điện hay lồng kẽm không thể khuất phục được ý chí của người con Phú Quốc. Sự hy sinh hạnh phúc cá nhân để vào rừng hoạt động bí mật cho thấy khát vọng độc lập luôn lớn hơn mọi nỗi sợ hãi.
Đối với học sinh, câu chuyện này dạy chúng ta về giá trị của lòng trung thành và sự dũng cảm. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, khi chúng ta tin vào lẽ phải và có tinh thần tự tôn dân tộc, chúng ta sẽ luôn là "người chiến thắng" về mặt tinh thần. Hãy trân trọng hòa bình hôm nay, vì nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và những tháng năm bám rừng, bám biển của các thế hệ cha anh.



