Khi pháo địch nổ gần đội hình
Chiều hôm ấy, đơn vị đang di chuyển qua một khu rừng. Trời nhiều mây. Đường hành quân hẹp, hai bên là những vạt cây rậm. Bế Văn Đàn đi cùng đội hình, chiếc ba lô trên vai đã thấm mồ hôi. Bỗng từ xa vang lên một tiếng nổ lớn. Mọi người lập tức dừng lại.

Chiều hôm ấy, đơn vị đang di chuyển qua một khu rừng.
Trời nhiều mây.
Đường hành quân hẹp, hai bên là những vạt cây rậm.
Bế Văn Đàn đi cùng đội hình, chiếc ba lô trên vai đã thấm mồ hôi.
Bỗng từ xa vang lên một tiếng nổ lớn.
Mọi người lập tức dừng lại.
Tiểu đội trưởng ra hiệu:
– Bình tĩnh! Giữ đội hình!
Những tiếng nổ liên tiếp
Một tiếng nổ nữa vang lên ở phía xa.
Rồi thêm một tiếng.
Không khí trở nên căng thẳng.
Những người lính nhanh chóng tìm vị trí an toàn theo mệnh lệnh của cán bộ chỉ huy.
Bế Văn Đàn nhìn quanh.
Người đồng đội bên cạnh có vẻ bối rối.
Đàn nói nhỏ:
– Bình tĩnh. Cứ làm đúng như đã được học.
Người bạn gật đầu.
Không để đội hình rối loạn
Tiếng nổ tiếp tục vọng qua khu rừng.
Tiểu đội trưởng kiểm tra từng vị trí.
– Mọi người giữ liên lạc!
Một chiến sĩ hỏi:
– Đội hình còn đủ không?
Người bên cạnh đáp:
– Đủ!
Câu trả lời khiến mọi người yên tâm hơn.
Trong những giây phút căng thẳng, điều quan trọng nhất là không hoảng loạn và không để đội hình bị rối.
Bế Văn Đàn động viên đồng đội
Một chiến sĩ trẻ ngồi sát bên Đàn.
Anh nói:
– Tôi hơi sợ.
Đàn không cười.
Anh chỉ đáp:
– Sợ là bình thường. Nhưng mình phải bình tĩnh.
Người bạn nhìn anh.
Đàn nói tiếp:
– Có anh em ở đây.
Câu nói ngắn nhưng giúp người lính trẻ lấy lại bình tĩnh.
Khi tiếng nổ lắng xuống
Một lúc sau, những tiếng nổ thưa dần rồi ngừng hẳn.
Tiểu đội trưởng ra hiệu cho mọi người kiểm tra lại quân trang và đội hình.
Mọi người lần lượt đứng lên.
Một chiến sĩ thở phào:
– Cuối cùng cũng yên.
Tiểu đội trưởng nhắc:
– Chưa được chủ quan. Chuẩn bị tiếp tục.
Không ai nói thêm.
Mỗi người kiểm tra lại ba lô rồi trở về vị trí.
Đường vẫn còn phía trước
Đơn vị tiếp tục hành quân.
Con đường rừng vẫn như cũ.
Nhưng những người lính đã hiểu thêm một điều:
Trong lúc nguy hiểm, sự bình tĩnh và kỷ luật có thể giúp cả tập thể giữ vững đội hình.
Bế Văn Đàn bước cạnh người bạn lúc nãy.
Người bạn hỏi:
– Lúc nãy cậu có sợ không?
Đàn đáp:
– Có chứ.
– Thế sao vẫn bình tĩnh?
Đàn nhìn những người đang bước phía trước:
– Vì mình không chỉ nghĩ cho mình.
Hai người tiếp tục đi.
Đêm xuống.
Trong lán nghỉ, câu chuyện về buổi chiều được nhắc lại.
Không ai kể về tiếng nổ như một điều đáng tự hào.
Họ chỉ nhớ đến khoảnh khắc mọi người cùng bình tĩnh, cùng giữ liên lạc và cùng động viên nhau.
Chiến tranh có những lúc khốc liệt, nhưng trong ký ức người lính, điều ở lại không chỉ là những âm thanh của chiến trận mà còn là cách đồng đội nắm tay nhau, nhắc nhau bình tĩnh và không để ai bị bỏ lại.
Với người lính trẻ, đó cũng là một bài học trưởng thành:
Can đảm không có nghĩa là không sợ; can đảm là biết giữ bình tĩnh và trách nhiệm khi sợ hãi xuất hiện.



