Cựu chiến binh

KHI QUÁ KHỨ SOI ĐƯỜNG CHO HIỆN TẠI

Quá khứ không để tôn thờ, mà để hiểu. Khi được nhìn nhận đúng, nó trở thành ngọn đèn lặng lẽ soi sáng cách con người bước đi trong hiện tại.

Hưng Yên18/01/2026Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức, nếu chỉ nhìn lại bằng cảm xúc, sẽ trở thành nỗi đau. Nhưng nếu nhìn bằng sự tỉnh táo, chúng sẽ trở thành bài học.

Ông Đặng Văn Duy không sống trong quá khứ, nhưng quá khứ luôn hiện diện trong cách ông nhìn cuộc đời hôm nay. Ông không nhắc nhiều đến chiến tranh, nhưng mỗi khi nói về hiện tại, người ta vẫn nghe thấy bóng dáng của những năm tháng cũ.

Quá khứ dạy ông biết trân trọng từng điều nhỏ bé. Một bữa cơm đủ no, một buổi chiều yên ả, một giấc ngủ không giật mình vì tiếng bom – những điều tưởng như hiển nhiên với người trẻ hôm nay, lại từng là ước mơ xa xỉ của cả một thế hệ.

Ông thường bảo, nếu không hiểu quá khứ, con người rất dễ ngộ nhận về hiện tại. Người ta sẽ nghĩ rằng thành công là do tài năng cá nhân, mà quên đi nền tảng lịch sử đã nâng đỡ mình.

Khi quá khứ soi đường cho hiện tại, con người sống chậm lại, nghĩ sâu hơn, và bớt vội vàng phán xét. Ông không cần ai phải cúi đầu trước lịch sử, ông chỉ mong lịch sử được nhìn bằng sự công bằng và biết ơn.

Đối với ông, hiểu quá khứ không phải để níu kéo, mà để không lặp lại. Không lặp lại chiến tranh, không lặp lại những sai lầm phải trả giá bằng máu.

Và trong sự lặng lẽ ấy, quá khứ tiếp tục làm công việc của mình: soi sáng, cảnh tỉnh và giữ cho con người không đi chệch khỏi những giá trị căn bản nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHI QUÁ KHỨ SOI ĐƯỜNG CHO HIỆN TẠI | Câu chuyện thời hoa lửa