KHI QUÁ KHỨ SOI SÁNG HIỆN TẠI
Quá khứ không chỉ để nhớ, mà để soi chiếu hiện tại – giúp con người hôm nay sống có trách nhiệm hơn với hòa bình và lịch sử.
Ở tuổi 85, ông Võ Ngọc Thanh không còn nghĩ nhiều đến quá khứ như một nỗi đau. Với ông, quá khứ giờ đây là một ngọn đèn – soi sáng hiện tại.
Ông thường nói rằng, nếu chỉ nhớ để tự hào thì chưa đủ. Nhớ còn để nhắc nhở. Nhắc rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên. Nhắc rằng mỗi thế hệ đều có trách nhiệm với đất nước theo cách riêng của mình.
Khi nhìn thấy lớp trẻ hôm nay lớn lên trong yên bình, ông vừa mừng, vừa lo. Mừng vì những hy sinh năm xưa không vô ích. Lo vì nếu không được kể lại, chiến tranh sẽ trở thành một khái niệm mờ nhạt, thiếu chiều sâu.
Quá khứ, trong suy nghĩ của ông, không nên là gánh nặng. Nó nên là điểm tựa. Từ đó, con người biết trân trọng những điều đang có, biết sống tử tế hơn với nhau.
Ông không mong thế hệ sau phải hiểu hết nỗi đau chiến tranh. Ông chỉ mong họ hiểu rằng: mỗi tấc đất yên bình đều có câu chuyện phía sau. Và mỗi câu chuyện ấy đều đáng được lắng nghe.
Khi quá khứ được kể lại đúng cách, nó không kéo con người quay về đau thương, mà giúp họ đi tới tương lai vững vàng hơn. Đó là lý do ông vẫn kể, vẫn nhắc, vẫn chậm rãi giữ gìn từng ký ức.
Ở cuối đời, điều ông Thanh mong nhất không phải là được nhớ đến như một người lính, mà như một người đã làm tròn trách nhiệm với ký ức. Bởi khi ký ức còn sống, lịch sử còn sống. Và khi lịch sử còn sống, hiện tại sẽ không lạc lối.


