Cựu chiến binh

Khi quá khứ vẫn sống trong hiện tại

Khi quá khứ vẫn sống trong hiện tại

Tây Ninh27/04/2026NGUYỄN CAO TIẾN (Xã Phước Vĩnh Tây)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người mà cuộc đời của họ không chỉ là những năm tháng đã sống, mà còn là những trang sử sống động của dân tộc. Ông Nguyễn Văn Kiểm chính là một con người như vậy. Ông là một cựu chiến binh đã trải qua những năm tháng chiến tranh ác liệt, chứng kiến biết bao mất mát đau thương, nhưng vẫn giữ trọn vẹn tinh thần kiên cường và nghĩa tình sâu nặng với đồng đội. Cuộc đời của ông là minh chứng rõ nét cho hình ảnh người lính Việt Nam anh dũng trong chiến tranh và giàu tình nghĩa trong thời bình.

Ông Nguyễn Văn Kiểm sinh năm 1946 tại xã Phước Lại, huyện Cần Giuộc, tỉnh Tây Ninh. Tuổi trẻ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Với lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, ông đã tham gia lực lượng vũ trang và trở thành chiến sĩ của Tiểu đoàn 5 Nhà Bè, Đại đội 316. Một trong những dấu mốc đáng nhớ nhất trong cuộc đời người lính của ông là trận chiến tại khu vực Cầu Kinh năm 1967. Đây là một trận đánh vô cùng ác liệt, kéo dài suốt 45 ngày đêm, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Trong trận chiến ấy, quân địch đã huy động lực lượng lớn với nhiều loại vũ khí hiện đại như máy bay, tàu chiến và pháo binh nhằm tiêu diệt lực lượng của ta. Trước sức ép khủng khiếp đó, ông Kiểm cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu đến cùng. Những ngày tháng ấy là chuỗi ngày gian khổ, thiếu thốn cả về lương thực lẫn thuốc men, nhưng tinh thần chiến đấu của các chiến sĩ chưa bao giờ suy giảm. Họ chiến đấu không chỉ vì nhiệm vụ mà còn vì tình yêu quê hương, vì độc lập tự do của dân tộc.

Ký ức về chiến tranh trong lòng ông không chỉ là những chiến công mà còn là những mất mát không thể nào quên. Ông từng chứng kiến người đồng đội thân thiết – Tám Nghĩa – hy sinh ngay trước mắt mình khi trúng đạn. Hình ảnh ấy đã khắc sâu vào tâm trí ông, trở thành nỗi đau âm ỉ theo ông suốt cuộc đời. Trong một lần dũng cảm lao vào cứu đồng đội, ông Kiểm đã bị thương nặng. Vết thương ấy không chỉ khiến ông đau đớn về thể xác mà còn là dấu ấn của một thời chiến đấu không thể nào quên. Sau này, ông bị cụt một cánh tay do vết thương quá nặng trong một trận đánh năm 1970. Tuy vậy, ông chưa bao giờ than vãn hay bi quan trước số phận.

Sau khi chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, ông Kiểm trở về với đời thường nhưng không quên quá khứ. Đối với ông, ký ức về đồng đội và những năm tháng chiến đấu là điều thiêng liêng không thể phai mờ. Chính vì vậy, ông đã dành phần lớn thời gian của mình để chăm sóc khu di tích Cầu Kinh – nơi ghi dấu những trận chiến ác liệt năm xưa. Mỗi ngày, ông đều đến đây để quét dọn, chăm sóc cây cối và thắp nhang tưởng nhớ những người đồng đội đã ngã xuống. Trước khi khu di tích được xây dựng khang trang, ông chính là người đã tự tay lập một ngôi miếu nhỏ để thờ các liệt sĩ. Khi khu di tích được hoàn thành vào năm 2013, ông vẫn tiếp tục gắn bó với nơi này như một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Ông Nguyễn Văn Kiểm là người sống rất nghĩa tình và thủy chung. Những câu chuyện ông kể về chiến tranh không chỉ mang màu sắc hào hùng mà còn chan chứa cảm xúc. Khi kể về những trận đánh, giọng ông mạnh mẽ, ánh mắt sáng lên niềm tự hào. Nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội đã hy sinh, giọng ông lại chùng xuống, nghẹn ngào xúc động. Ông luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và sống có trách nhiệm với đất nước.

Cuộc đời ông Nguyễn Văn Kiểm là một tấm gương sáng về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường và nghĩa tình sâu sắc. Ông không chỉ là một người lính anh hùng trong chiến tranh mà còn là một con người giàu lòng nhân ái trong thời bình. Câu chuyện về ông là lời nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu. Vì vậy, thế hệ trẻ cần phải sống xứng đáng, tiếp bước truyền thống tốt đẹp của cha ông, góp phần xây dựng và bảo vệ Tổ quốc ngày càng giàu đẹp hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn